Đồng chí Nguyễn Tài: Bản lĩnh thép và "Trò chơi nghiệp vụ" nơi ngục tối
Có những con người mà tên tuổi của họ đã hòa vào gấm vóc giang sơn, trở thành biểu tượng bất tử của lòng trung kiên. Đồng chí Nguyễn Tài (biệt danh Tư Trọng) – nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, người con trai tài hoa của nhà văn Nguyễn Công Hoan – chính là một huyền thoại như thế.
Từ bỏ ánh hào quang gia thế, ông dấn thân vào con đường bom đạn, cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho công tác tình báo, phản gián cốt tử của nước nhà. Năm 1970, ông sa vào tay giặc. Suốt 5 năm ròng rã, những bộ óc sừng sỏ nhất của CIA và ngụy quyền Sài Gòn đã dùng từ những đòn tra tấn thể xác tàn bạo đến các liệu pháp tâm lý tinh vi hòng bẻ gãy ý chí của ông. Chúng giam ông trong căn phòng trắng toát, lạnh buốt và thiếu khí, ép ông rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước một "bản lĩnh thép".
Trong lằn ranh sinh tử, Nguyễn Tài tự vạch ra một "trò chơi nghiệp vụ" để đánh lạc hướng cuộc điều tra, bảo vệ tuyệt đối an toàn cho cơ sở cách mạng. Ngay cả khi bị bủa vây bởi mưu đồ dụ dỗ bằng cuộc sống vương giả 20 triệu USD tại Thụy Sỹ, ông chỉ đáp lại bằng sự im lặng đầy khinh bỉ. Đêm đêm, ông vẽ ngôi sao lên vách tường ngục tối, khẽ hát vang bài Quốc ca để sưởi ấm lòng mình. Ông luyện cho mình phản xạ nói hai từ "quên rồi" ngay cả khi mê sảng, biến nó thành tấm khiên kiên cố bảo vệ bí mật quốc gia. Nguyễn Tài sống và chiến đấu như một ngọn hải đăng, dùng nhân cách trong sáng của người cộng sản để chiến thắng bóng tối bạo tàn.



