Bài viết

Đồng chí Nguyễn Văn Kế – Ba năm nơi biên cương, một đời giữ trọn nghĩa tình người lính

Có những người lính khi trở về quê hương đã mang theo không chỉ chiếc ba lô của một thời quân ngũ, mà còn mang theo cả một kho ký ức về những năm tháng tuổi trẻ. Đó là những ngày xa gia đình, sống giữa môi trường kỷ luật, cùng đồng đội vượt qua gian khổ và luôn trong tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Với đồng chí Nguyễn Văn Kế, sinh năm 1955, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, ba năm phục vụ trong quân đội từ năm 1979 đến năm 1982 là quãng thời gian đặc biệt, góp phần làm nên một phần "thời hoa lửa" đáng nhớ của cuộc đời.

Tuyên Quang18/08/2026Cảnh Mai Ngọc (Đoàn xã Việt Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Đồng chí Nguyễn Văn Kế – Ba năm nơi biên cương, một đời giữ trọn nghĩa tình người lính

Có những người lính khi trở về quê hương đã mang theo không chỉ chiếc ba lô của một thời quân ngũ, mà còn mang theo cả một kho ký ức về những năm tháng tuổi trẻ. Đó là những ngày xa gia đình, sống giữa môi trường kỷ luật, cùng đồng đội vượt qua gian khổ và luôn trong tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Với đồng chí Nguyễn Văn Kế, sinh năm 1955, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, ba năm phục vụ trong quân đội từ năm 1979 đến năm 1982 là quãng thời gian đặc biệt, góp phần làm nên một phần "thời hoa lửa" đáng nhớ của cuộc đời.

Sinh ra và lớn lên trên quê hương Việt Lâm, đồng chí Nguyễn Văn Kế trưởng thành trong một gia đình người Tày, gắn bó với cuộc sống lao động nơi bản làng. Với trình độ văn hóa 7/10, đồng chí sớm quen với công việc gia đình, lao động sản xuất và những khó khăn của cuộc sống vùng cao. Những trải nghiệm ấy đã hình thành ở đồng chí sự cần cù, chịu khó, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Năm 1979, khi đất nước đang đứng trước những yêu cầu mới về nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và an ninh biên giới, đồng chí lên đường nhập ngũ. Tạm biệt quê hương thôn Hát, đồng chí bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam với tâm thế của một người thanh niên sẵn sàng đem sức trẻ của mình cống hiến cho Tổ quốc.

Đồng chí được phân công công tác tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hà Giang. Trong bối cảnh tuyến biên giới phía Bắc luôn đặt ra yêu cầu cao về quốc phòng, an ninh, những người lính nơi đây phải thường xuyên rèn luyện, duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ bảo vệ địa bàn.

Suốt ba năm quân ngũ (1979–1982), đồng chí Nguyễn Văn Kế đã trải qua nhiều ngày tháng rèn luyện trong điều kiện còn không ít khó khăn. Những buổi huấn luyện trên thao trường, những ca trực, những lần hành quân và các nhiệm vụ được giao đã trở thành những trải nghiệm sâu sắc của tuổi trẻ.

Quân ngũ là môi trường đòi hỏi mỗi người phải có tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm cao. Từ những điều tưởng như rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày đến những nhiệm vụ quan trọng của đơn vị, người lính đều phải đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Chính trong môi trường ấy, đồng chí Kế ngày càng trưởng thành, rắn rỏi hơn và hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ "trách nhiệm".

Nhưng nếu nói về những điều còn ở lại lâu nhất sau những năm tháng quân ngũ, có lẽ đó chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính cùng đơn vị cùng ăn, cùng ở, cùng rèn luyện, cùng chia sẻ những khó khăn và động viên nhau trong từng nhiệm vụ. Tình cảm ấy được hình thành từ những điều rất giản dị nhưng lại bền chặt theo năm tháng.

Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ quân sự, đồng chí Nguyễn Văn Kế trở về quê hương thôn Hát. Sau những năm tháng sống trong môi trường quân đội, trở lại cuộc sống đời thường là một chặng đường mới. Đồng chí tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo gia đình và gắn bó với quê hương.

Dù đã rời quân ngũ, đồng chí vẫn luôn giữ gìn những phẩm chất được rèn luyện trong những năm tháng ấy. Trong cuộc sống, đồng chí sống giản dị, chân thành, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng; tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.

Năm 1996, đồng chí tham gia Hội Cựu chiến binh, trở thành một phần của mái nhà chung những người từng khoác trên mình màu áo lính. Đây cũng là nơi tình đồng đội tiếp tục được gìn giữ. Những câu chuyện về những năm tháng quân ngũ được nhắc lại, những ký ức tưởng như đã xa lại trở nên gần gũi khi những người từng cùng chung một thời tuổi trẻ gặp nhau.

Đối với đồng chí Nguyễn Văn Kế, những năm tháng phục vụ tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hà Giang tuy đã lùi xa nhưng chưa bao giờ mất đi ý nghĩa. Đó là quãng thời gian đồng chí được rèn luyện, được trưởng thành và được sống những năm tháng tuổi trẻ đầy trách nhiệm.

"Thời hoa lửa" của đồng chí Nguyễn Văn Kế là câu chuyện về một người con dân tộc Tày quê hương thôn Hát đã dành ba năm tuổi trẻ (1979–1982) để thực hiện nghĩa vụ trong quân đội, góp phần cùng đồng đội giữ gìn sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.

Ngày hôm nay, khi đã trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà, những năm tháng ấy chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng đó là những ký ức đáng trân trọng – bởi ở đó có tuổi trẻ, có trách nhiệm, có tình đồng đội và có niềm tự hào của một thế hệ đã từng sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Và chính từ những câu chuyện bình dị như vậy, "thời hoa lửa" của quê hương Việt Lâm được viết nên – không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và sâu sắc, được gìn giữ trong ký ức của những người lính năm xưa và truyền lại cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn