Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng chí Nguyễn Văn Khánh“Nhân chứng sống của một thời hoa lửa”

Vĩnh Long21/01/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất hiền hòa của tỉnh Trà Vinh – nay thuộc tỉnh Vĩnh Long – có một người con đã dành cả tuổi thanh xuân cho kháng chiến, cho Tổ quốc. Đó là ông Nguyễn Văn Khánh, sinh năm 1933, một trong những chứng nhân sống của thời kỳ chiến tranh oanh liệt nhưng cũng đầy mất mát của dân tộc.

Ông Thức sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó. Cha mất sớm, gánh nặng gia đình dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ. Một mình bà phải bươn trải làm lụng để nuôi hai anh em ông khôn lớn qua những tháng ngày thiếu thốn, lo toan.

Tuổi thơ của ông gắn liền với đồng ruộng, với những buổi đi chăn trâu, mót lúa, và những bữa cơm chỉ có canh rau qua ngày. Chính hoàn cảnh cơ cực ấy đã rèn cho ông tính kiên cường, chịu thương chịu khó – những phẩm chất sau này giúp ông đứng vững giữa chiến tranh bom đạn.

Năm 1953, khi đất nước đang chìm trong khói lửa, ông Nguyễn Văn Khánh được tổng động viên, rời quê hương lên đường tập kết ra Bắc. Chàng thanh niên mới đôi mươi bước vào quân đội như bước vào một thế giới hoàn toàn khác: kỷ luật, gian nan nhưng đầy lý tưởng.

Tại đây, ông tham gia huấn luyện và chiến đấu, trực tiếp góp sức vào cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày đối mặt với hiểm nguy, thiếu thốn, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ trong mọi hoàn cảnh.

Đến năm 1959, ông tiếp tục được điều ra Bắc tham gia chiến đấu chống lại bom đạn Mỹ. Mỗi ngày, từng trận bom địch dội xuống, nhưng ông và đồng đội vẫn giữ vững trận địa.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Vết thương khiến ông không thể tiếp tục ở lại đơn vị. Nhờ đồng đội cứu chữa kịp thời, ông giữ được mạng sống, nhưng những thương tích chiến tranh thì theo ông suốt đời.

Sau thời gian điều trị, ông được cho xuất ngũ và trở về quê hương trong tình trạng sức khỏe suy giảm nhưng tinh thần vẫn còn nguyên vẹn sự kiên trung của người lính Cụ Hồ.

Dù mang trong mình thương tật và từng bước đi vẫn còn đau nhức, nhưng ông Nguyễn Văn Khánh không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Ngay sau khi trở về quê, ông tiếp tục tham gia cách mạng tại địa phương, góp phần bảo vệ an ninh xóm làng và tham gia các phong trào kháng chiến, xây dựng quê hương trong giai đoạn gian khổ sau chiến tranh.

Ông không chọn sống an phận, bởi trong lòng ông luôn khắc sâu câu “Tổ quốc là trên hết”.

Cuộc đời ông Nguyễn Văn Khánh là tượng trưng cho một thế hệ người Việt Nam kiên trung, đã trải qua đầy đủ mất mát, đớn đau, bom đạn, nhưng không bao giờ khuất phục. Họ âm thầm chiến đấu, âm thầm hy sinh, chỉ mong đất nước được hòa bình – chỉ mong thế hệ sau được sống trong yên vui.

Hôm nay, nhìn lại cuộc đời đã đi qua, ông Thức vẫn là nhân chứng sống cho một thời hoa lửa. Một con người giản dị, không ồn ào, nhưng đã góp phần tạo nên hòa bình cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn