Đồng chí NGUYÊN VĂN XÍCH – Người chiến sĩ kiên trung
Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, đồng chí tham gia cách mạng, là chiến sĩ rồi Tiểu đội trưởng C64, D308. Ngày 9/6/1968, trong một trận chiến đấu, đồng chí bị địch bắt và giam tại khám Chí Hòa, sau đó bị đày ra trại giam tù binh Phú Quốc – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”.
Trong suốt gần 5 năm bị giam cầm, đồng chí phải chịu nhiều cực hình tra tấn dã man nhưng vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, không khuất phục trước kẻ thù. Đến ngày 20/3/1973, theo Hiệp định Paris, đồng chí được trao trả tù binh tại sông Thạch Hãn và ra miền Bắc an dưỡng.
Năm 1974, khi sức khỏe dần hồi phục, đồng chí tình nguyện trở về miền Nam tiếp tục chiến đấu trong đơn vị C5 Đoàn 597, E652 Quân khu 2, góp phần vào cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, cho đến ngày 30/4/1975 đất nước hoàn toàn giải phóng.
Sau ngày thống nhất, đồng chí tiếp tục cống hiến trên mặt trận xây dựng quê hương. Đồng chí từng công tác tại Tỉnh đội Sa Đéc, giữ chức Phó phòng Nông nghiệp huyện Châu Thành, Bí thư Đảng ủy xã. Đến năm 1988, đồng chí nghỉ hưu và trở về sinh sống tại xã Tân Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp.
Cuộc đời đồng chí NGUYÊN VĂN XÍCH là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ. Từ người chiến sĩ bị địch giam cầm nơi lao tù Phú Quốc đến người cán bộ tận tụy phục vụ nhân dân, đồng chí đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc và sự phát triển của quê hương đất nước.
Đó là một “câu chuyện thời hoa lửa” đầy tự hào của thế hệ đi trước, mãi mãi là nguồn động lực để các thế hệ hôm nay tiếp bước xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.



