ĐỒNG CHÍ PHẠM XUÂN THÀNH – MƯỜI HAI NĂM GẮN BÓ VỚI MÀU ÁO LÍNH
Câu chuyện về cựu chiến binh Phạm Xuân Thành với mười hai năm gắn bó trong quân ngũ, một chặng đường dài của tuổi trẻ, trách nhiệm và sự cống hiến. Trải qua nhiều nhiệm vụ, gian khó và thử thách, màu áo lính đã trở thành một phần ký ức sâu đậm trong cuộc đời ông, gắn liền với tình đồng chí, đồng đội và những năm tháng hết lòng phục vụ Tổ quốc.
Trong những trường hợp được ghi lại tại Chi hội 03, hành trình quân ngũ của bác Phạm Xuân Thành, sinh năm 1948, là một chặng đường khá dài. Theo sổ hội viên, bác nhập ngũ từ năm 1966, tham gia thời kỳ kháng chiến chống Mỹ và đến năm 1978 mới hoàn thành thời gian quân ngũ.
Từ năm 1966 đến năm 1978 là khoảng mười hai năm – một quãng thời gian đủ để một chàng trai trẻ trưởng thành hoàn toàn trong môi trường quân đội.
Năm 1966, bác Phạm Xuân Thành mới khoảng mười tám tuổi. Đó là lứa tuổi vừa rời ghế nhà trường hoặc bắt đầu lao động cùng gia đình. Nhưng với thế hệ thanh niên trưởng thành trong chiến tranh, tuổi mười tám còn gắn với một nhiệm vụ lớn hơn: sẵn sàng lên đường khi đất nước gọi tên.
Bác nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang rất ác liệt. Những năm tiếp theo, chiến tranh tiếp tục kéo dài với biết bao biến động. Từ một chiến sĩ trẻ, bác sống, rèn luyện và trưởng thành trong môi trường quân đội, đi qua nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc chiến.
Đến mùa Xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhưng đối với bác Phạm Xuân Thành, ngày chiến thắng chưa phải là ngày rời quân ngũ. Bác tiếp tục phục vụ thêm khoảng ba năm và chỉ trở về vào năm 1978.
Điều ấy cho thấy một đặc điểm rất đáng trân trọng trong cuộc đời người lính: nhiệm vụ không kết thúc đơn giản khi tiếng súng của cuộc kháng chiến chống Mỹ vừa dừng lại. Sau chiến tranh, quân đội vẫn cần lực lượng để ổn định tổ chức, bảo vệ thành quả cách mạng và thực hiện nhiều nhiệm vụ trong hoàn cảnh đất nước còn vô vàn khó khăn.
Mười hai năm là một phần rất lớn của tuổi trẻ. Bác lên đường khi khoảng mười tám tuổi và trở về khi đã bước sang tuổi ba mươi. Khoảng thời gian vốn dành cho học tập, lập nghiệp, xây dựng gia đình của một con người lại trở thành những năm tháng gắn bó với quân đội.
Cuốn sổ hiện không cung cấp đủ thông tin để xác định cụ thể từng chiến trường hoặc từng nhiệm vụ bác Phạm Xuân Thành đã thực hiện. Vì vậy, câu chuyện này được viết từ những điều chắc chắn nhất: một người thanh niên sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1966, tham gia kháng chiến chống Mỹ và đến năm 1978 mới trở về.
Chỉ từng ấy thôi cũng đã là một câu chuyện đáng để thế hệ sau ghi nhớ. Bởi phía sau con số mười hai năm là cả một tuổi thanh xuân đã được đặt trong màu áo lính.



