Bài viết

đồng chí Phan Văn Lùng

Bắc Ninh02/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 01/6/1962, theo sự phân công của tổ chức, đồng chí tham gia theo dõi hoạt động của địch, phối hợp với lực lượng du kích và các đơn vị chiến đấu tại khu chiến lược. Sau khi trận đánh kết thúc, phần lớn lực lượng đã rút lui an toàn.

Tuy nhiên, trong lúc di chuyển, đồng chí Phan Văn Lùng không may rơi vào ổ phục kích của địch. Dù chiến đấu kiên cường, anh đã anh dũng hy sinh khi mới vừa tròn hai mươi tuổi.

Tin dữ một lần nữa phủ xuống mái nhà nhỏ của Mẹ Nguyễn Thị Sâm. Sau hơn mười năm kể từ ngày mất chồng, Mẹ lại phải tiễn người con trai yêu quý về với đất mẹ. Nỗi đau ấy có lẽ không lời nào có thể diễn tả hết.

Chiến tranh đã lấy đi những người thân yêu nhất của Mẹ, nhưng không thể lấy đi ý chí và niềm tự hào về những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Trong ký ức của người dân An Trường, Mẹ Nguyễn Thị Sâm luôn là hình ảnh của sự kiên cường, nhẫn nại và giàu đức hy sinh.

Sau ngày đất nước hòa bình, Mẹ tiếp tục sống giản dị trên quê hương, lặng lẽ gìn giữ những kỷ vật và ký ức về chồng, về con – những người đã hiến dâng tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn