Cựu chiến binh

Đồng chí Trần Quang Trung – Người lính năm xưa, mãi mãi không quên thời khói lửa (MN Hoàng Hoa)

Phú Thọ03/11/2025Lê Thị Kim Ngân (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tam Dương Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình hơn 40 năm kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, nhưng ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” vẫn còn vang vọng đâu đây trong tâm hồn mỗi người con Việt Nam. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về một thời đạn bom khói lửa, về những con người kiên trung, bất khuất, dám hy sinh cả tuổi xuân cho độc lập, tự do vẫn sống mãi, như ngọn lửa thiêng trong lòng dân tộc. Mỗi nhân chứng của thời đại ấy là một trang ký ức thiêng liêng, là minh chứng sống cho tinh thần quả cảm, cho lòng yêu nước nồng nàn của con người Việt Nam. Những người lính năm xưa đã viết nên bản hùng ca bất tử bằng chính máu và nước mắt của mình, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.

Giữa không gian yên bình của thôn 7, xã Tam Dương Bắc, tỉnh Phú Thọ, nơi tiếng chim hót trong vườn nhà hoà cùng tiếng trẻ nhỏ nô đùa, tưởng chừng chỉ còn những điều bình dị, an yên lại có một con người mang trong mình cả một thời khói lửa. Đó là đồng chí Trần Quang Trung, người chiến sĩ đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho kháng chiến, dấn thân vào chiến trường lửa đạn, mang trên vai bao nỗi đau chiến tranh nhưng vẫn kiên cường sống tiếp, âm thầm cống hiến, dựng xây quê hương trong những tháng ngày hoà bình.

Thực hiện chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi may mắn được gặp gỡ và lắng nghe những lời kể, từng ký ức, ghi chép lại những câu chuyện thật, những hồi ức xúc động của đồng chí Trần Quang Trung – người lính năm xưa, một nhân chứng sống của lịch sử, người đã từng bước qua ranh giới sinh tử nơi chiến trường Quảng Trị năm nào. Từng câu chuyện, từng ánh nhìn, từng khoảng lặng của ông như mở ra trước mắt tôi cả một thời hào hùng mà bi tráng, nơi những con người bình dị đã làm nên điều phi thường.

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ giữa thôn quê yên bình, đồng chí Trần Quang Trung đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng và giọng nói trầm ấm. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc ông đã bạc trắng, dáng đi đã chậm hơn, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn ánh lên tinh thần kiên cường của người lính năm xưa. Mỗi khi nhắc lại những ngày tháng chiến đấu, giọng ông chậm rãi, run run, như sợ làm vỡ đi những ký ức thiêng liêng mà ông đã cất giữ suốt hơn nửa đời người. Dường như trong sâu thẳm tâm hồn ông, thời khói lửa ấy vẫn còn nguyên vẹn, sống động, đau thương mà đầy tự hào.

Hình ảnh đồng chí Trần Quang Trung tại căn nhà của ông

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, ngay từ khi còn trẻ, Đồng chí Trần Quang Trung đã nuôi trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc. Khi tiếng gọi thiêng liêng của non sông vang lên, ông đã không ngần ngại gác lại những ước mơ tuổi trẻ, dành trọn tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Tháng 8 năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đồng chí Trần Quang Trung tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 18 – Sư đoàn 325, đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Khi ấy, tuổi trẻ của ông chỉ mới đôi mươi, nhưng lòng nhiệt huyết và tinh thần yêu nước đã khiến ông vững bước trên con đường đấu tranh bảo vệ Tổ Quốc, mang lại độc lập tự do cho nước nhà.

Những ngày đầu trong quân ngũ, đồng chí Trần Quang Trung cùng đồng đội phải trải qua muôn vàn gian khổ, thử thách. Họ hành quân xuyên rừng, vượt suối, đôi chân chai sạn vì dãi nắng dầm mưa, đôi vai oằn nặng ba lô, vũ khí, lương thực. Có khi cả tuần liền không được bữa cơm no, họ chỉ có sắn luộc, củ mài, rau rừng thay cơm, uống nước suối cho qua cơn khát. Đêm xuống, rừng núi thăm thẳm chỉ có tiếng côn trùng và tiếng bom vọng từ xa, vậy mà trong lòng những người lính trẻ vẫn rực cháy niềm tin và lý tưởng: “Còn giặc là còn chiến đấu, còn đất nước là còn tiến lên.”

Chiến trường miền Trung và miền Nam những năm ấy thật khốc liệt – nơi mà từng tấc đất đều thấm máu, từng gốc cây, bờ tre đều in dấu chân người lính. Dưới mưa bom bão đạn, đồng chí Trung và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, ngày đêm chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Họ vượt qua đói khát, bệnh tật, muỗi rừng, sốt rét, vượt qua nỗi sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó. Có những trận đánh ác liệt, tiếng bom rền vang cả bầu trời, đất dưới chân rung chuyển, khói đạn mịt mù. Ông và đồng đội phải chiến đấu liên tục suốt nhiều ngày đêm không nghỉ, vừa chiến đấu, vừa tải thương, vừa chôn cất đồng đội ngay bên hố bom, trong tiếng nấc nghẹn và nước mắt hòa cùng bùn đất. Nhưng không ai cho phép mình gục ngã, bởi phía sau họ là quê hương, là nhân dân đang chờ đợi tin chiến thắng.

Đặc biệt, mùa hè năm 1972, ông cùng đơn vị tham gia trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị – một trong những trận đánh khốc liệt và bi tráng nhất trong lịch sử dân tộc. Đó là 81 ngày đêm máu lửa, khi Thành Cổ hứng chịu hàng trăm ngàn tấn bom đạn. Ông kể, có lần đơn vị bị địch bao vây tứ phía, bom nổ dữ dội, khói lửa cuộn trào, đất trời rung chuyển. Trong hoàn cảnh ấy, ông cùng đồng đội vẫn kiên quyết giữ trận địa, súng không rời tay, mắt không rời mục tiêu, quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Mỗi khi nhắc lại những ngày ấy, giọng ông chùng xuống, ánh mắt rưng rưng, xa xăm như đang sống lại một thời khói lửa: “Chúng tôi chỉ có một niềm tin duy nhất – đất nước nhất định phải được hòa bình. Nếu phải hy sinh, chúng tôi vẫn sẵn sàng. Bởi sau lưng chúng tôi là quê hương, là cha mẹ, là những đứa trẻ cần được sống trong yên bình.”

Những ký ức ấy vẫn như mới hôm qua trong tâm trí ông, là một phần máu thịt, là dấu ấn thiêng liêng của một thời tuổi trẻ cháy rực cùng Tổ quốc - thời mà lý tưởng, niềm tin và tình đồng đội đã hòa vào nhau, tạo nên sức mạnh phi thường để làm nên trang sử vàng của dân tộc.

Hình ảnh Ông rưng rưng nước mắt khi kề về những đồng đội đã ngã xuống

Sau những ngày đêm chiến đấu kiên cường bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị - mảnh đất lịch sử nhuộm đỏ máu đào của biết bao chiến sĩ, ông Trần Quang Trung đã bị thương nặng. Trên thân thể ông là những vết đạn, vết bom - chứng tích của một thời chiến đấu oanh liệt, của lòng quả cảm không lùi bước trước hiểm nguy. Sau khi được đồng đội chuyển ra hậu phương, ông được đưa về Đoàn An dưỡng 222 ở Yên Lạc – Vĩnh Phúc để điều trị và phục hồi sức khỏe. Những ngày an dưỡng tuy yên bình nhưng với ông, ký ức về chiến trường vẫn luôn hiện hữu, tiếng bom rền, khói súng, tiếng đồng đội gọi nhau giữa làn đạn dường như vẫn vang vọng đâu đây.

Sau thời gian hồi phục, ông không chọn con đường nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến, trở thành chiến sĩ Lôi Quân, luôn giữ vững tinh thần người lính cụ Hồ. Với ông, dù ở bất kỳ vị trí nào, còn sức là còn cống hiến cho Tổ quốc.

Đến tháng 10 năm 1976, ông Trần Quang Trung trở về quê hương trong niềm hân hoan của ngày đất nước thống nhất. Làng quê đón ông bằng niềm tự hào xen lẫn xúc động - người con trai kiên trung năm nào giờ đã trở về sau bao năm khói lửa. Nhưng trên thân thể ông vẫn còn đó những vết thương chiến tranh, âm ỉ theo năm tháng. Ông được công nhận là thương binh hạng 3/4, nhiễm chất độc da cam/dioxin mức độ 3 – hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại. Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau từ vết thương cũ lại nhức nhối, nhắc ông nhớ về một thời khói lửa. Dù vậy, ông vẫn luôn sống lạc quan, giản dị và nghĩa tình, là tấm gương sáng để con cháu noi theo. Trong ánh mắt con cháu, ông không chỉ là người cha, người ông mẫu mực, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần thép người lính Thành Cổ Quảng Trị – người đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hình ảnh giấy chứng nhận thương binh của đồng chí Trần Quang Trung

Ông được kết nạp vào Hội Cựu chiến Binh năm 1995, tích cực vận động nhân dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa, phát triển kinh tế. Trong các phong trào thi đua yêu nước, ông luôn đi đầu. Ông bảo: “Người lính khi trở về đời thường vẫn phải giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ – trung thực, trách nhiệm, tận tâm với quê hương.”

Hình ảnh Hội Cựu Chiến Binh Việt Nam phong tặng giấy khen

Đồng chí Trần Quang Trung không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là người truyền lửa cho thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi khi có dịp, ông lại kể cho đoàn viên thanh niên nghe những câu chuyện xúc động về đồng đội, về tinh thần kiên cường của người lính năm xưa. Những lời kể chân thật của ông khiến bao trái tim trẻ xúc động, khơi dậy niềm tự hào và ý thức về trách nhiệm với Tổ quốc.

Với những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng to lớn cho quê hương và Tổ quốc, đồng chí Trần Quang Trung đã được các cấp, các ngành ghi nhận và trao tặng nhiều bằng khen, giấy khen của các cấp chính quyền và tổ chức đoàn thể. Đặc biệt, ông vinh dự được trao tặng Kỷ niệm chương của Hội Cựu Chiến binh Việt Nam - phần thưởng cao quý dành cho những người lính đã không tiếc máu xương, hiến dâng tuổi trẻ cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Không chỉ vậy, ông còn được nhận Kỷ niệm chương của Ban Liên lạc Chiến đấu bảo vệ thị xã Thành Cổ Quảng Trị - hè năm 1972, như một lời tri ân sâu sắc của đồng đội và Tổ quốc đối với người đã từng chiến đấu kiên cường nơi tuyến lửa ác liệt nhất.

Đối với ông, những tấm bằng khen, những kỷ niệm chương ấy không phải là vinh quang cho riêng mình, mà là sự ghi nhận của lịch sử, là biểu tượng của một thế hệ anh hùng - những con người đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân, sức lực và máu xương cho độc lập, tự do và hạnh phúc của nhân dân. Mỗi phần thưởng ấy là một mốc son rực rỡ, là niềm tự hào không chỉ của bản thân ông, mà còn của cả quê hương, dòng họ và thế hệ con cháu hôm nay.

Kỷ niệm chương của hội Cựu Chiến Binh Việt Nam

Kỷ niệm chương tặng đồng chí Trần Quang Trung đã chiến đấu bảo vệ thị xã Thành Cổ Quảng Trị hè 1972

Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng trong ông Trung, “ngọn lửa người lính” vẫn luôn rực sáng. Ông vẫn miệt mài cống hiến cho cộng đồng, sống giản dị, chan hòa với mọi người. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, ánh mắt ông vẫn sáng lên, giọng nói vẫn đầy nhiệt huyết. Ông luôn nhắc nhở con cháu mình phải biết trân trọng những gì mình đang có, trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và biết cống hiến.

Những câu chuyện ông kể về đồng đội, về những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” không chỉ gợi nhớ lại một thời hoa lửa, mà còn là bài học sống động về lòng dũng cảm, tình đồng chí, đồng đội và niềm tin bất diệt vào Tổ quốc.

Thế hệ trẻ hôm nay khi lắng nghe câu chuyện của ông Trần Quang Trung, như được sống lại trong hào khí những năm tháng chiến đấu, để càng thêm trân trọng nền hòa bình, độc lập mà bao thế hệ cha ông đã đổi bằng máu xương. “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ký ức về những người lính năm xưa như đồng chí Trần Quang Trung vẫn luôn cháy sáng trong lòng đất mẹ Tam Dương Bắc.

Câu chuyện về đồng chí Trần Quang Trung - người lính của Trung đoàn 18, Sư đoàn 325 không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là biểu tượng của một thế hệ vàng son trong lịch sử dân tộc. Từ những gian khổ, hy sinh, ông và đồng đội đã viết nên trang sử oanh liệt, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, ấm no. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà là bản anh hùng ca của cả một thế hệ - những con người đã viết nên trang sử vàng cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Tôi cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn khi được lắng nghe câu chuyện đời ông. Tôi nhận ra rằng, hòa bình không phải tự nhiên mà có – đó là thành quả của biết bao máu xương, mồ hôi và nước mắt của những người con đất Việt. Xin gửi lòng tri ân sâu sắc đến đồng chí Trần Quang Trung cùng các thế hệ cha anh đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.



Người thực hiện: LÊ THỊ KIM NGÂN

Chi đoàn 15 – Trường MN Hoàng Hoa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đồng chí Trần Quang Trung – Người lính năm xưa, mãi mãi không quên thời khói lửa (MN Hoàng Hoa) | Câu chuyện thời hoa lửa