Đồng chí Trần Trung Tấn – Tám năm tuổi trẻ nơi chiến trường chống Mỹ
Có những người lính khi trở về quê hương đã để lại nơi chiến trường một phần tuổi trẻ của mình. Những năm tháng ấy có thể không dài bằng cả cuộc đời, nhưng lại là quãng thời gian đặc biệt nhất, bởi đó là những năm tháng con người sống giữa thử thách, hiểm nguy và tình đồng chí, đồng đội. Với đồng chí Trần Trung Tấn, sinh năm 1954, dân tộc Tày, quê quán và sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, 8 năm từ năm 1973 đến năm 1981 là một quãng đời như thế.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Đồng chí Trần Trung Tấn – Tám năm tuổi trẻ nơi chiến trường chống Mỹ
Có những người lính khi trở về quê hương đã để lại nơi chiến trường một phần tuổi trẻ của mình. Những năm tháng ấy có thể không dài bằng cả cuộc đời, nhưng lại là quãng thời gian đặc biệt nhất, bởi đó là những năm tháng con người sống giữa thử thách, hiểm nguy và tình đồng chí, đồng đội. Với đồng chí Trần Trung Tấn, sinh năm 1954, dân tộc Tày, quê quán và sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, 8 năm từ năm 1973 đến năm 1981 là một quãng đời như thế.
Năm 1973 – từ thôn Hát lên đường
Sinh ra và lớn lên trên quê hương Việt Lâm, đồng chí Trần Trung Tấn trưởng thành trong những năm đất nước còn chiến tranh. Là người con dân tộc Tày của thôn Hát, đồng chí gắn bó với cuộc sống bình dị của gia đình và bản làng.
Với trình độ văn hóa 6/10, đồng chí sớm ý thức được trách nhiệm của người thanh niên đối với quê hương, đất nước. Năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn đang diễn ra, đồng chí lên đường nhập ngũ.
Rời quê hương, đồng chí bước vào cuộc sống của một người lính. Từ những ngày đầu làm quen với kỷ luật quân đội, huấn luyện và sinh hoạt tập thể, người thanh niên Trần Trung Tấn dần trưởng thành hơn qua từng nhiệm vụ.
Tám năm giữa chiến trường chống Mỹ
Từ 1973 đến 1981, đồng chí có 8 năm phục vụ trong quân đội và tham gia chiến trường chống Mỹ.
Tám năm ấy là quãng thời gian mà chiến tranh vẫn còn hiện hữu với những thử thách khắc nghiệt. Người lính phải làm quen với những ngày hành quân, những đêm ngủ giữa rừng, những bữa ăn đơn sơ và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn.
Ở chiến trường, không ai biết trước ngày mai sẽ ra sao.
Có những ngày nhiệm vụ nối tiếp nhiệm vụ. Có những đêm phải thức trắng. Có những lúc người lính chỉ mong có một khoảng thời gian ngắn để nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục lên đường.
Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa quan trọng nhất.
Những người lính cùng đơn vị cùng chia sẻ từng khó khăn, cùng động viên nhau vượt qua những thời điểm gian khổ. Từ những con người xa lạ, họ trở thành những người anh em, cùng sống, cùng chiến đấu và cùng bảo vệ nhau.
Có những đồng đội đã trở về quê hương.
Nhưng cũng có những người đã nằm lại nơi chiến trường.
Những ký ức ấy, đối với người lính trở về, không bao giờ thực sự mất đi.
Ngày trở về
Năm 1981, sau tám năm phục vụ trong quân đội, đồng chí Trần Trung Tấn hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Sau nhiều năm xa nhà, trở lại thôn Hát là một cảm xúc khó có thể diễn tả hết bằng lời. Người thanh niên năm nào rời quê hương nay đã trở thành một người lính trưởng thành qua chiến trường.
Nhưng chiến tranh không chỉ kết thúc khi người lính trở về.
Hồ sơ của đồng chí ghi nhận chế độ liên quan đến chất độc da cam – một trong những hậu quả đau thương mà chiến tranh để lại đối với những người từng trực tiếp tham gia chiến đấu.
Có những người trở về với cơ thể mang thương tích.
Có những người mang theo những căn bệnh.
Và cũng có những người phải sống với những ảnh hưởng lâu dài của chiến tranh mà người ngoài khó có thể nhìn thấy.
Đó là cái giá mà nhiều người lính đã phải trả sau những năm tháng cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.
Giữ lại phẩm chất người lính trong cuộc sống hòa bình
Trở về quê hương, đồng chí Trần Trung Tấn tiếp tục gắn bó với gia đình và cuộc sống tại thôn Hát.
Những năm tháng quân ngũ đã trở thành hành trang quan trọng trong cuộc sống. Tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và tình cảm với đồng đội vẫn được đồng chí gìn giữ.
Năm 1992, đồng chí tham gia Hội Cựu chiến binh.
Đó là một dấu mốc để đồng chí tiếp tục gắn bó với những người đã từng có chung một thời tuổi trẻ trong quân đội. Trong những buổi gặp gỡ, những câu chuyện về chiến trường được nhắc lại; những người đồng đội cũ tìm thấy nhau giữa cuộc sống đời thường.
Họ kể về những ngày đã qua, về những chặng đường hành quân, về những người đồng đội không còn trở về và về những năm tháng mà tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Tám năm – một phần thanh xuân dành cho Tổ quốc
Nhìn lại hành trình 1973–1981, tám năm ấy tuy không phải cả một đời người, nhưng lại là một phần rất đẹp và cũng rất gian khó của tuổi trẻ đồng chí Trần Trung Tấn.
Tám năm trong màu áo lính.
Tám năm giữa những năm tháng chiến tranh.
Tám năm gắn với chiến trường chống Mỹ.
Và sau ngày trở về, những ký ức ấy vẫn theo đồng chí trong cuộc sống.
"Thời hoa lửa" của đồng chí Trần Trung Tấn là câu chuyện về một người con dân tộc Tày quê hương thôn Hát, đã rời quê nhà năm 1973, dành tám năm tuổi trẻ để phục vụ trong quân đội và tham gia chiến trường chống Mỹ, rồi trở về năm 1981.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình có thể khó hình dung được cuộc sống của người lính năm xưa. Nhưng chính những câu chuyện như của đồng chí Trần Trung Tấn giúp chúng ta hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những năm tháng mà nhiều người đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, sức khỏe và cả những mất mát không thể bù đắp.
Có những người lính trở về mang theo niềm tự hào. Có người mang theo thương tích. Có người mang theo những ảnh hưởng của chiến tranh suốt phần đời còn lại. Nhưng tất cả đều đã từng có chung một lựa chọn: khi Tổ quốc cần, họ lên đường.
Đồng chí Trần Trung Tấn là một trong những người con như thế. Câu chuyện của đồng chí là một trang ký ức bình dị nhưng đáng trân trọng trong "Câu chuyện thời hoa lửa" của quê hương Việt Lâm – nơi những người lính năm xưa đã góp tuổi trẻ của mình để viết nên những năm tháng không thể nào quên.



