Đồng chí Trần Văn Tủy - xây dựng, phát triển LLVT địa phương
đồng chí Trần Văn Tủy (bí danh Hai Tăng, thường gọi Hai Tỷ) được nhắc lại. Sinh năm 1926, quê ở xã Hòa Thuận, huyện Giồng Riềng (nay là xã Hòa Thuận, tỉnh An Giang), nhập ngũ năm 1949, đồng chí từng giữ cương vị Huyện đội trưởng Huyện đội Giồng Riềng, gắn bó trọn cuộc đời chiến đấu với phong trào cách mạng địa phương trong những năm tháng ác liệt nhất.
Không chỉ được trở về với những chiến công vang dội trên chiến trường, buổi lễ truy tặng còn đưa người dự lễ chạm tới những lát cắt đầy bi tráng của lịch sử. Cả hội trường lặng đi khi câu chuyện về đồng chí Trần Văn Tủy (bí danh Hai Tăng, thường gọi Hai Tỷ) được nhắc lại. Sinh năm 1926, quê ở xã Hòa Thuận, huyện Giồng Riềng (nay là xã Hòa Thuận, tỉnh An Giang), nhập ngũ năm 1949, đồng chí từng giữ cương vị Huyện đội trưởng Huyện đội Giồng Riềng, gắn bó trọn cuộc đời chiến đấu với phong trào cách mạng địa phương trong những năm tháng ác liệt nhất.
Dấu ấn nổi bật trong cuộc đời chiến đấu của đồng chí Trần Văn Tủy là việc xây dựng, phát triển LLVT địa phương; tổ chức sản xuất vũ khí thô sơ, đánh địch bằng vũ khí tự tạo; kết hợp chặt chẽ giữa quân sự và binh vận. Hai lần bị thương, mất cánh tay phải nhưng đồng chí không rời trận tuyến. Người Huyện đội trưởng ấy đã kiên trì tập cầm súng bằng tay trái, tiếp tục chỉ huy, tiếp tục chiến đấu giữa lòng dân.
Giây phút cuối cùng của cuộc đời, đồng chí đã trở thành biểu tượng cho khí tiết của người cộng sản. Sau khi bị địch bắt và bắn trọng thương, sáng 9-12-1969, địch đưa đồng chí ra Nhà lồng chợ Giồng Riềng nhằm khoe “chiến tích” và uy hiếp tinh thần nhân dân. Nhưng trước bà con, đồng chí Trần Văn Tủy đã dõng dạc xưng tên, khẳng định mình là Huyện đội trưởng Huyện đội Giồng Riềng; tuyên bố dù có thịt nát xương tan cũng không bao giờ phản bội cách mạng, suốt đời chiến đấu vì dân, vì nước, chỉ theo Đảng, theo Bác Hồ. Tiếng hô “Hồ Chí Minh muôn năm!”, “Đả đảo Mỹ-ngụy!” vang lên giữa chợ đông người không chỉ là lời thách thức quân thù mà còn là sự khẳng định đanh thép: Tinh thần cách mạng không thể bị khuất phục. Đến chiều cùng ngày, đồng chí anh dũng hy sinh. Đồng chí ngã xuống nhưng tinh thần kiên trung, bất khuất của đồng chí còn sáng mãi.
Lịch sử hào hùng và hình ảnh những người con “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại buổi lễ hôm đó như một cuốn phim quay chậm, khiến nhiều gương mặt trẻ lặng lẽ dõi theo với sự chăm chú đặc biệt. Ánh mắt họ không chỉ hướng lên lễ đài mà như đang đối diện trực tiếp với lịch sử-một lịch sử được viết nên bằng máu xương và sự hy sinh trọn vẹn của các thế hệ cha ông. Chia sẻ của Đại úy Võ Minh Đông, Trợ lý Công tác quần chúng, Phòng Chính trị, Bộ CHQS tỉnh An Giang đã phần nào phản ánh suy nghĩ của thế hệ trẻ LLVT hôm nay.
Theo anh, việc truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân không chỉ là sự tri ân đối với những người đi trước mà còn là yêu cầu, là trách nhiệm đặt ra đối với mỗi cán bộ, chiến sĩ LLVT tỉnh hiện nay: Phải noi gương, tiếp bước; biến truyền thống anh hùng thành động lực xây dựng LLVT tỉnh vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức; chủ động nắm chắc tình hình, không để bị động, bất ngờ trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Buổi lễ khép lại. Chiến tranh dù đã lùi xa, song những ngọn lửa mà các Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Thành Kính, Võ Đông Trạch, Trần Văn Tủy thắp lên chưa bao giờ tắt. Những ngọn lửa đang cháy trong ý chí của mỗi cán bộ, chiến sĩ hôm nay, trong bước chân người lính trẻ và trong từng nhiệm vụ được hoàn thành với tinh thần trách nhiệm cao nhất. Lịch sử đang tiếp tục được viết bằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay.



