ĐỒNG CHÍ TRƯỜNG CHINH – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN ĐỊNH TRÊN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Có những con người đi qua lịch sử bằng những trận đánh vang dội, nhưng cũng có những người làm nên lịch sử bằng trí tuệ, bản lĩnh và những quyết định mang tầm vóc của cả một thời đại.
ĐỒNG CHÍ TRƯỜNG CHINH – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN ĐỊNH TRÊN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Có những con người đi qua lịch sử bằng những trận đánh vang dội, nhưng cũng có những người làm nên lịch sử bằng trí tuệ, bản lĩnh và những quyết định mang tầm vóc của cả một thời đại. Đồng chí Trường Chinh là một con người như thế. Tên thật của ông là Đặng Xuân Khu, sinh ngày 9 tháng 2 năm 1907 tại làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Từ khi còn trẻ, ông đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia phong trào yêu nước và trở thành một trong những nhà lãnh đạo tiêu biểu của Đảng. Cuộc đời hoạt động cách mạng của ông trải qua những năm tháng khắc nghiệt nhất của lịch sử dân tộc. Ông từng bị thực dân Pháp bắt, tù đày, nhưng không khuất phục. Trong những ngày đất nước chìm trong bóng tối của chế độ thuộc địa, Trường Chinh cùng các đồng chí của mình đã kiên trì xây dựng tổ chức, tuyên truyền, vận động nhân dân và chuẩn bị lực lượng cho cuộc đấu tranh giành độc lập. Đặc biệt, trong thời kỳ Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông là một trong những lãnh đạo chủ chốt của Đảng, góp phần cùng Trung ương lãnh đạo nhân dân tiến tới Tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Khi đọc về những năm tháng ấy, tôi luôn hình dung một người cán bộ với dáng vẻ bình tĩnh nhưng bên trong là một ý chí mạnh mẽ: giữa một dân tộc đang đứng trước bước ngoặt lịch sử, ông hiểu rằng mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của đất nước. Chính sự kiên định, bản lĩnh và khả năng nhìn xa ấy đã làm nên hình ảnh Trường Chinh – một nhà lãnh đạo lớn của cách mạng Việt Nam.
Nhưng điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc hơn cả là hình ảnh Trường Chinh trong những năm tháng gian khó, khi cách mạng phải hoạt động bí mật, lực lượng còn yếu, kẻ thù luôn tìm cách đàn áp. Ông từng bị bắt và bị giam cầm, nhưng những năm tháng trong nhà tù không thể làm mất đi niềm tin vào con đường cách mạng. Trái lại, gian khổ càng tôi luyện thêm bản lĩnh của người chiến sĩ. Ông viết, nghiên cứu, suy nghĩ về con đường giải phóng dân tộc và tìm cách vận dụng lý luận cách mạng vào thực tiễn Việt Nam. Năm 1941, khi tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động, ông cùng Trung ương Đảng tập trung xây dựng mặt trận đoàn kết toàn dân, chuẩn bị lực lượng cho thời cơ giành chính quyền. Đến năm 1945, khi thời cơ cách mạng xuất hiện, tinh thần quyết đoán và sự chuẩn bị lâu dài của cả một thế hệ lãnh đạo đã góp phần đưa dân tộc đến thắng lợi. Sau Cách mạng tháng Tám, Trường Chinh tiếp tục đảm nhận nhiều trọng trách trong sự nghiệp kháng chiến và xây dựng đất nước. Đặc biệt, sau những khó khăn của nền kinh tế và đời sống trong những năm cuối thập niên 1970 và đầu thập niên 1980, ông là một trong những người có vai trò quan trọng trong quá trình tìm tòi, thúc đẩy đường lối đổi mới. Từ thực tiễn cuộc sống, ông nhấn mạnh yêu cầu phải nhìn thẳng vào sự thật, tôn trọng quy luật khách quan và xuất phát từ lợi ích của nhân dân. Những tư tưởng đó góp phần chuẩn bị cơ sở cho Đại hội VI của Đảng năm 1986, mở ra công cuộc Đổi mới toàn diện đất nước. Nếu thời trẻ, Trường Chinh góp phần cùng dân tộc tìm con đường giành độc lập, thì ở chặng cuối cuộc đời, ông lại góp phần tìm cách đưa đất nước vượt qua khó khăn để bước vào một thời kỳ phát triển mới. Hai chặng đường tưởng như rất khác nhau nhưng lại có một điểm chung: luôn xuất phát từ thực tiễn và đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên hết.
Hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời đồng chí Trường Chinh, tôi nhận ra rằng “thời hoa lửa” không chỉ được tạo nên bởi tiếng súng trên chiến trường, mà còn được tạo nên bởi những cuộc đấu tranh thầm lặng của những con người kiên định với lý tưởng. Trường Chinh đã dành gần trọn cuộc đời cho cách mạng, đi qua nhà tù, chiến tranh, những năm tháng đất nước khó khăn và cả những bước ngoặt lớn của lịch sử. Điều thế hệ trẻ hôm nay có thể học được từ ông không chỉ là lòng yêu nước, mà còn là bản lĩnh trước khó khăn, tinh thần dám nhìn thẳng vào sự thật, biết lắng nghe nhân dân và không ngừng tìm kiếm giải pháp để đưa đất nước tiến lên. Chúng ta sinh ra trong hòa bình, không phải trải qua những năm tháng bom đạn như thế hệ cha anh. Vì vậy, trách nhiệm của chúng ta hôm nay là học tập, lao động, sáng tạo, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển. Nếu thế hệ Trường Chinh đã dành tuổi trẻ để tìm đường cứu nước, thì tuổi trẻ hôm nay phải biết tìm cách để đất nước phát triển mạnh mẽ hơn trong thời đại mới. Có thể thời đại đã thay đổi, nhưng tinh thần cống hiến thì không bao giờ cũ. Trường Chinh đã đi qua một thế kỷ đầy biến động, để lại cho lịch sử một cuộc đời của bản lĩnh và trí tuệ. Và câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng: trong bất kỳ thời đại nào, đất nước cũng cần những con người dám nghĩ, dám chịu trách nhiệm và dám dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình cho những điều lớn lao hơn bản thân.


