ĐỒNG CHÍ VÕ CÔNG BỈNH – NGƯỜI CHỈ HUY NGHĨA QUÂN TRONG NHỮNG NGÀY GIAN KHÓ
ĐỒNG CHÍ VÕ CÔNG BỈNH – NGƯỜI CHỈ HUY NGHĨA QUÂN TRONG NHỮNG NGÀY GIAN KHÓ
Sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940, phong trào cách mạng tại Nam Bộ rơi vào tình thế vô cùng khó khăn. Nhiều cơ sở bị phá vỡ, lực lượng bị truy quét gắt gao. Trong hoàn cảnh đó, một bộ phận nghĩa quân do đồng chí Võ Công Bỉnh chỉ huy đã phải rút lui vào vùng rừng sâu để bảo toàn lực lượng.
Điểm dừng chân của họ chính là khu vực Truông Mít – Lộc Ninh – Suối Ông Hùng. Đây là vùng đất còn hoang sơ, rừng rậm bao phủ, ít người qua lại, nhưng lại trở thành nơi che chở cho nghĩa quân trong những ngày gian nguy.
Dưới sự chỉ huy của đồng chí Võ Công Bỉnh, lực lượng nghĩa quân vẫn giữ vững tổ chức, duy trì tinh thần chiến đấu dù phải sống trong điều kiện thiếu thốn. Lương thực không có sẵn, vũ khí hạn chế, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào rừng và sự giúp đỡ của nhân dân.
Chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của người chỉ huy được thể hiện rõ. Ông không chỉ giữ vững tinh thần cho lực lượng, mà còn tìm cách tổ chức, duy trì hoạt động, không để nghĩa quân tan rã.
Dù sau đó lực lượng buộc phải rút đi trước sự truy kích của địch, nhưng quãng thời gian trú ẩn tại Lộc Ninh đã trở thành một dấu ấn quan trọng. Nó cho thấy rằng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu có tổ chức và ý chí, lực lượng cách mạng vẫn có thể tồn tại và tiếp tục đấu tranh .



