Đồng chí Võ Văn Hoá – Người du kích năm xưa
Tôi là Võ Văn Hoá, sinh năm 1951, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của tôi không có những ngày tháng yên bình như bây giờ. Thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom nổ xa gần, và những đêm cả làng phải chạy giặc trong lo âu.
Nhà tôi ở một vùng quê nghèo, ruộng đồng bám đất, người dân sống chủ yếu nhờ nông nghiệp. Nhưng chiến tranh đã làm cho cuộc sống vốn đã khó khăn lại càng thêm chồng chất. Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến nhiều mất mát, nhiều cảnh chia ly. Chính những điều đó đã sớm hun đúc trong tôi một ý nghĩ: phải làm gì đó để bảo vệ quê hương mình.
Khi vừa lớn lên, tôi tham gia lực lượng du kích địa phương. Lúc ấy, tôi còn rất trẻ, nhưng trong lòng đã xác định rõ con đường mình chọn. Làm du kích không phải chuyện dễ dàng. Ban ngày vẫn có thể là một người dân bình thường, làm ruộng, đi cày, đi gặt. Nhưng khi có lệnh, chúng tôi lập tức trở thành chiến sĩ, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.
Những ngày tháng ấy, tôi cùng đồng đội bám trụ từng bờ ruộng, con mương, từng lùm cây, con đường làng. Có những đêm hành quân trong bóng tối, không đèn, không tiếng động, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và nhịp tim căng thẳng. Có những lần phải nằm im giữa đồng hàng giờ liền để tránh địch càn quét. Cái đói, cái rét, muỗi đốt, và cả sự mệt mỏi luôn thường trực, nhưng không ai lùi bước.
Điều tôi nhớ nhất trong “thời hoa lửa” ấy chính là tình đồng đội. Chúng tôi sống với nhau như anh em ruột thịt. Có miếng cơm cũng chia nhau, có ngụm nước cũng nhường nhau. Nhiều khi chỉ cần một cái nhìn, một cái gật đầu là đã hiểu ý nhau trong chiến đấu. Và cũng chính trong những ngày gian khổ ấy, chúng tôi đã mất đi không ít người đồng đội thân thiết – những người đã nằm lại mãi mãi trên mảnh đất quê hương.
Tôi vẫn nhớ có những trận đánh không lớn, nhưng căng thẳng đến nghẹt thở. Có lúc phải đối mặt trực tiếp với nguy hiểm, chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng trong lòng chúng tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: bảo vệ làng xóm, bảo vệ người dân, bảo vệ quê hương mình.
Rồi chiến tranh cũng dần lùi xa. Hòa bình trở lại trên mảnh đất quê hương. Những con đường làng ngày xưa đầy dấu chân du kích nay đã được mở rộng, khang trang hơn. Những cánh đồng từng in dấu bom đạn nay đã xanh trở lại. Cuộc sống đổi thay từng ngày.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình và của cả một thế hệ đã gắn liền với hai chữ “hy sinh”. Chúng tôi đã sống, đã chiến đấu, và đã gửi lại một phần thanh xuân cho đất nước.
Giờ đây, khi đã đi qua nhiều năm tháng, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu được rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, và bằng cả tuổi trẻ của biết bao con người.
“Thời hoa lửa” ấy, dù gian khổ, nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc. Vì đó là thời tuổi trẻ đẹp nhất – thời của lý tưởng, của niềm tin, và của tình yêu quê hương đất nước sâu nặng nhất.



