dòng chữ khắc trên vỏ đạn (1)
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên chiến trường ác liệt, mỗi người lính đều mang trong mình một cách riêng để giữ lại niềm tin và tinh thần chiến đấu. Có người giữ lá thư, có người giữ tấm ảnh gia đình, và cũng có người khắc những dòng chữ nhỏ lên vũ khí như một lời nhắc nhở về lý tưởng của mình.
Năm 1972, tại một đơn vị pháo binh ở chiến trường miền Đông Nam Bộ có chiến sĩ trẻ tên là Nguyễn Văn Phong. Anh quê ở Phú Thọ, sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước.
Phong được biên chế vào khẩu đội pháo và trực tiếp tham gia những trận đánh ác liệt nhằm yểm trợ cho bộ binh tiến công.
Công việc của anh là nạp đạn, điều chỉnh và bảo đảm từng loạt pháo bắn chính xác vào mục tiêu.
Chiến trường lúc ấy vô cùng khốc liệt.
Máy bay địch liên tục ném bom vào trận địa pháo, đất đá bị cày xới từng đợt.
Nhưng khẩu đội của Phong vẫn kiên cường bám trụ, không rời vị trí.
Trong những giờ phút hiếm hoi yên tĩnh, Phong thường ngồi bên những vỏ đạn pháo đã bắn xong.
Anh dùng một mảnh kim loại nhỏ để khắc lên đó những dòng chữ ngắn.
Không phải để ghi công trạng, mà để nhắc mình về lý do chiến đấu.
Có khi anh khắc: “Vì Tổ quốc.”
Có khi chỉ đơn giản là: “Mẹ đợi con về.”
Những dòng chữ nhỏ ấy trở thành một phần tinh thần của cả khẩu đội.
Đồng đội thường nói:
“Đạn của Phong bắn đi không chỉ có thuốc nổ, mà còn có cả niềm tin.”
Mùa hè năm 1972, đơn vị pháo binh của Phong tham gia yểm trợ cho một trận đánh lớn vào cứ điểm quan trọng của địch.
Trận địa bị phản pháo dữ dội.
Nhiều khẩu pháo bị hư hỏng, một số đồng đội bị thương.
Nhưng khẩu đội của Phong vẫn cố gắng giữ nhịp bắn, không để gián đoạn hỏa lực chi viện.
Trong một đợt pháo kích dữ dội, kho đạn tạm thời bị đánh trúng, gây nguy cơ cháy nổ lan rộng.
Phong cùng đồng đội lập tức lao vào di chuyển đạn ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Khói lửa bao trùm cả trận địa.
Đất đá rung chuyển từng đợt.
Trong lúc đang chuyển những thùng đạn cuối cùng, Phong phát hiện một vỏ đạn chưa kịp khắc dòng chữ của mình nằm lại giữa lửa khói.
Anh quay lại nhặt nó, bất chấp nguy hiểm.
Một đồng đội gọi lớn:
“Phong! Bỏ lại đi!”
Nhưng anh chỉ đáp ngắn gọn:
“Còn người còn đạn, còn niềm tin.”
Ngay sau đó, một loạt bom khác rơi trúng khu vực kho đạn.
Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa rừng cao su.
Khi khói tan, đồng đội chỉ còn tìm thấy những vỏ đạn bị cháy xém, trong đó có một vỏ vẫn còn lờ mờ dòng chữ khắc dở.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính pháo binh năm xưa vẫn giữ lại những vỏ đạn cũ như kỷ vật.
Họ nói rằng mỗi dòng chữ khắc trên vỏ đạn không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắc về một thế hệ đã sống và chiến đấu bằng tất cả niềm tin vào độc lập tự do.
Câu chuyện về dòng chữ khắc trên vỏ đạn là hình ảnh của thời hoa lửa — nơi mà ngay cả những vật vô tri cũng mang trong mình hơi thở của con người, của lý tưởng và của sự hy sinh thầm lặng.
Ngày hôm nay, khi tiếng súng đã lùi xa, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết sống có mục tiêu, có trách nhiệm và luôn trân trọng hòa bình mà mình đang có.



