Dòng chữ phấn trên sân trường
Dòng chữ phấn trên sân trường
Mỗi sáng, nhóm trực nhật phải quét sân trước khi học. Tôi luôn thích được trực vào những ngày trời mát, vì có thể viết vài dòng linh tinh bằng phấn trắng lên nền gạch: “Chúc ngày mới vui vẻ”, “Đừng buồn nữa”, hay những câu danh ngôn vụng về.
Một hôm, khi đến sân, tôi thấy ai đó đã viết sẵn: “Người viết dòng này hôm trước viết đẹp lắm.” Tôi bật cười, không biết là ai đã đọc được “tâm sự vô danh” của mình.
Những ngày sau, cứ mỗi dòng tôi viết, lại có một dòng đáp lại. Khi thì hài hước, khi thì nghiêm túc, có lúc còn vẽ thêm những hình nhỏ. Trò chuyện bằng phấn trắng trở thành bí mật của riêng hai người chưa biết mặt nhau.
Ngày cuối năm, tôi quyết định viết một câu cuối: “Cảm ơn cậu. Chúc cậu một tương lai rực rỡ.”
Chiều hôm đó, dưới nắng phượng đỏ, tôi thấy một dòng đáp: “Nếu cậu muốn biết tớ là ai… thì nhìn sang gốc phượng bên trái.”
Tôi chạy đến, nhưng chỉ kịp thấy bóng một người bạn cùng khối bước đi, để lại một hộp phấn đặt dưới gốc cây. Hóa ra chúng tôi quen biết, nhưng lại nói chuyện với nhau bằng cách đặc biệt nhất.
Tôi giữ hộp phấn ấy đến bây giờ — như giữ một bí mật đẹp của thời hoa đỏ.



