DÒNG CHỮ TRÊN BỨC TƯỜNG
DÒNG CHỮ TRÊN BỨC TƯỜNG
Sau ngày hòa bình, ông Minh trở về quê. Con đường làng đã khác xưa, chỉ có ngôi trường nhỏ vẫn nằm dưới hàng cây.
Ông đứng trước bức tường cũ, nơi ngày trước ông từng viết một dòng chữ bằng than:
“Nhất định sẽ có ngày quê hương bình yên.”
Năm tháng đã làm dòng chữ mờ đi, nhưng ông vẫn nhớ rõ từng nét.
Một cô bé đi ngang qua hỏi:
“Ông đang tìm gì vậy?”
Ông mỉm cười:
“Ông đang tìm một lời hứa.”
Cô bé nhìn lên bức tường.
“Lời hứa gì ạ?”
Ông chỉ vào dòng chữ đã phai:
“Ngày xưa, ông và những người bạn đã hứa rằng sẽ cố gắng để các em được sống trong hòa bình.”
Cô bé im lặng một lúc rồi nói:
“Nhưng bây giờ quê mình bình yên rồi mà ông.”
Ông nhìn sân trường đầy tiếng cười, đôi mắt bỗng long lanh.
“Ừ. Các cháu đã giúp ông giữ lời hứa.”
Cô bé không hiểu hết câu nói ấy, chỉ chạy về phía các bạn.
Ông Minh đứng lại một mình.
Gió thổi qua hàng cây, làm những chiếc lá rung lên.
Ông đưa tay chạm vào dòng chữ cũ.
Nét chữ đã nhạt.
Nhưng lời hứa thì vẫn còn nguyên.
Bởi có những ước mơ của một thế hệ không kết thúc khi họ già đi, mà tiếp tục sống trong những đứa trẻ được lớn lên giữa một quê hương thanh bình.



