DÒNG CHỮ TRÊN THÂN CÂY
Trong những năm tháng chiến đấu, những dòng chữ đơn sơ trên thân cây đôi khi trở thành dấu hiệu để đồng đội nhận biết đường đi.
Ông Phạm Văn Lợi kể rằng những con đường rừng ngày ấy không có biển chỉ dẫn như bây giờ.
Để tránh bị lạc, người lính phải ghi nhớ từng con suối, gốc cây và lối rẽ.
Có những người dùng dao khắc dấu nhỏ lên thân cây để đánh dấu đường.
Một dấu hiệu đơn giản nhưng rất quan trọng.
Khi người sau nhìn thấy dấu ấy, họ biết mình đang đi đúng hướng.
Nhiều năm sau, ông Lợi trở lại khu rừng cũ.
Những dấu vết ngày xưa đã mờ đi.
Nhưng ký ức về những con đường ấy vẫn còn nguyên.
“Có những dấu chân đã mất, những dòng chữ đã mờ, nhưng con đường ký ức thì không bao giờ mất.”



