Dòng chữ trên vách đá Ngã ba Đồng Lộc
Tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành "tọa độ chết" khi không quân Mỹ liên tục trút hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt mạch máu giao thông tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Giữa thung lũng đạn bới đất cày, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái Thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng vẫn kiên cường bám trụ.
Sau nhiều ngày đêm thức trắng san lấp hố bom dưới cái nắng cháy da và tiếng gầm hú của máy bay địch, cơ thể ai cũng kiệt sức. Trong một phút nghỉ ngơi ngắn ngủi dưới hầm trú ẩn, giữa tiếng pháo rung chuyển lòng đất, chị Võ Thị Cúc lặng lẽ nhặt một mảnh bom vỡ, mím chặt môi rạch từng nét dứt khoát lên vách đá: "Thà gục xuống chứ không để tắc đường".
Dòng chữ nguệch ngoạc khắc sâu vào đá núi như một lời thề sắt đá. Chiều hôm ấy, một trận bom tọa độ tàn khốc dội xuống. Cả 10 cô gái đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi mười tám, đôi mươi khi con đường phía trước vừa mới thông xe.
Dòng chữ trên vách đá là biểu tượng bất tử cho lòng dũng cảm và tinh thần xả thân vì Tổ quốc của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa. Sự hy sinh của các chị đã hóa thành huyền thoại, khẳng định ý chí kiên cường: không một lực lượng bạo tàn nào có thể khuất phục được khát vọng độc lập, tự do của dân tộc.



