Cựu chiến binh

DÒNG CHỮ VIẾT VỘI

Nội dung về dòng chữ viết vội gửi cho mẹ của một người chiến sĩ trẻ

An Giang25/05/2026Nguyễn Phúc Hậu (xã đoàn Châu Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chiến trường mùa mưa năm ấy, giữa những cánh rừng ngập khói bom, chiến đấu cùng ông Sơn có một người đồng đội trẻ tuổi mới độ đôi mươi, chàng trai mang trên vai nhiều ước mơ và hoài bảo. Trong ba lô của anh lính trẻ luôn có tấm ảnh cũ của mẹ – người phụ nữ đã tần tảo nuôi anh khôn lớn ở quê nhà.

Mỗi lần nghỉ chân hiếm hoi, người lính trẻ lại lấy tấm ảnh ra nhìn, lòng thầm hứa:
“Ngày đất nước yên bình, con sẽ về phụ mẹ trồng lại vườn cau sau nhà.”

Nhưng chiến tranh vốn chẳng cho ai biết trước ngày mai.

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông Sơn bị địch bao vây. Để bảo vệ đồng đội rút lui an toàn, người lính trẻ ấy đã quyết định ở lại chặn địch. Tiếng súng vang lên giữa màn đêm dữ dội. Khi đồng đội và ông Sơn quay lại thì đã thấy người lính trẻ nằm lại giữa đất rừng, ngực thấm đỏ màu áo lính.

Bên cạnh anh là cuốn sổ nhỏ còn dính bùn đất. Ở trang cuối cùng, người lính ấy đã viết vội vài dòng chữ run run:

“Má ơi…
Con không về được,
má đừng chờ con nữa.
Má nhớ giữ gìn sức khỏe…
Con thương má nhiều lắm.”

Ngày hòa bình, ông Sơn và đồng đội mang cuốn sổ ấy về trao tận tay mẹ anh.

Người mẹ già ôm chặt cuốn sổ vào lòng, đôi bàn tay run rẩy vuốt từng nét chữ của con trai. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn ra con đường trước nhà – nơi bà từng ngồi chờ con suốt bao năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn