DÒNG CHỮ VÔ HÌNH NƠI ĐẦU NÃO KẺ THÙ
Hồi ức hào hùng của nữ biệt động Sài Gòn Nguyễn Thị Phương – bàn tay vàng của nghệ thuật mật mã và người giữ lửa thầm lặng giữa sào huyệt địch.


Nữ biệt động Nguyễn Thị Phương hồi trẻ.
Trong thế trận "thiên la địa võng" ngay tại trung tâm đầu não của kẻ thù, cuộc chiến của Đội Biệt động Sài Gòn — Gia Định không chỉ có tiếng súng rền vang của những trận đánh úp táo bạo, mà còn có một mặt trận thầm lặng nhưng cân não vô cùng: mặt trận thông tin tình báo. Người chiến sĩ xuất sắc, "bàn tay không súng" bảo vệ mạch máu giao liên ấy chính là nữ biệt động Nguyễn Thị Phương. Bằng trí thông minh tuyệt vời, bàn tay khéo léo viết nên những dòng mật lệnh "tàng hình" và ý chí sắt đá vượt qua mọi đòn tra tấn tàn khốc của kẻ thù, bà đã giữ vững sợi dây liên lạc sống còn của bộ chỉ huy, góp công lớn vào ngày đại thắng 30/4/1975 lịch sử.
Bà Nguyễn Thị Phương sinh năm 1952 tại Campuchia trong một đại gia đình giàu truyền thống cách mạng. Bà ngoại của bà chính là Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Công — người mẹ vĩ đại có ba người con đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và một người là thương binh.
Thừa hưởng dòng máu kiêu hãnh và lòng yêu nước nồng nàn, năm 1967, khi mới vừa tròn 15 tuổi, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Phương cùng chị ruột đã hăng hái gia nhập quân đội theo lời kêu gọi của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Bà được tin tưởng phân công về Quân khu Sài Gòn - Gia Định, đảm nhiệm nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: vận chuyển vũ khí, đạn dược từ vùng ven vào nội đô để chuẩn bị cho Chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.
Sau chiến dịch lịch sử này, nhận thấy tư chất thông minh và sự cẩn trọng của bà, cấp trên đã điều động bà về văn phòng Bộ Tư lệnh Quân khu, cho đào tạo chuyên sâu về đánh máy chữ và các nghiệp vụ bảo mật.

Bộ công cụ đắc lực giúp cho nữ chiến sĩ biệt động Nguyễn Thị Phương thực hiện thành công nhiệm vụ.
Giai đoạn sau năm 1968, chiến trường miền Nam bước vào thời kỳ khốc liệt đỉnh điểm, kẻ thù liên tục điên cuồng bố ráp, bủa vây hòng nhổ tận gốc các cơ sở cách mạng. Việc chuyển giao chỉ thị, mật lệnh giữa Bộ chỉ huy và các chiến sĩ nội thành trở thành bài toán sinh tử.
Trước tình thế đó, các kỹ thuật viên quân sự của ta đã nghiên cứu thành công loại mực hóa học đặc biệt — viết lên giấy không để lại dấu vết gì, chỉ khi dùng chất xúc tác chuyên dụng mới "mở chữ" được. Nhiệm vụ tối mật "viết bạch" (viết mật thư tàng hình) này đã được giao trọn cho Nguyễn Thị Phương. Đêm đêm, dưới căn hầm tối tăm leo lét ánh đèn dầu, người con gái trẻ phải tập trung cao độ, dùng lý trí nhớ từng khoảng cách để các con chữ vô hình không chồng chéo lên nhau. Bởi bà hiểu rõ, mỗi bức thư chứa đựng sinh mạng của giao liên và sự an nguy của cả một chiến dịch lớn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Để qua mặt mạng lưới mật vụ dày đặc, bà Phương đã mưu trí ngụy trang các bức mật thư bằng giấy dầu — loại giấy gói hàng thông dụng thời bấy giờ — rồi khéo léo giấu chúng vào ruột ổ bánh mì, những thang thuốc Bắc nặng mùi, túi gạo hay gói đường sinh hoạt. Nhờ sự khéo léo và phương thức viết "vô hình" kỳ diệu ấy, hàng trăm mệnh lệnh hành động đã vượt qua các chốt chặn gắt gao của địch để đến tay các chiến sĩ biệt động thành một cách an toàn, thông suốt. Biệt động Sài Gòn là đơn vị tinh nhuệ, và bà Phương chính là một bông hoa đa tài của lực lượng khi đảm nhiệm xuất sắc cùng lúc 7 nhiệm vụ khác nhau: từ đánh máy chữ, viết bạch, học mã Morse, làm y tá, chị nuôi cho đến chèo xuồng hai đáy vận chuyển vũ khí xuyên qua các kênh rạch.
Năm 1969, khi Bộ chỉ huy quân sự phiên hiệu SK6 của Biệt động Sài Gòn phải rút về ấp Phước Lý, xã Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre, một trận càn quy mô lớn của địch đã ập tới. Nữ biệt động Nguyễn Thị Phương không may sa vào tay giặc ngay tại căn cứ. Nghi ngờ bà nắm giữ bí mật đầu não, kẻ thù đã dùng những đòn t.r.a t.ấ.n dã man nhất, đánh đập tàn nhẫn và dìm nước bà đến ngạt thở hòng bắt khai báo. Thế nhưng, đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t, người con gái 17 tuổi ấy vẫn giữ vững khí tiết kiên trung của người chiến sĩ Cộng sản, cắn răng chịu đựng không hé môi nửa lời. Hoàn toàn bất lực và không khai thác được bất kỳ thông tin nào, kẻ địch đành phải thả tự do cho bà.

Dù bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng nữ biệt động Nguyễn Thị Phương rất kiên trung, anh dũng.
Sau khi thoát khỏi nanh vuốt quân thù, dẫu thân hình mang đầy thương tích, bà Nguyễn Thị Phương vẫn kiên cường bám trụ, tìm mọi cách bắt liên lạc lại với tổ chức để tiếp tục hoạt động. Suốt những năm tháng sau đó, bà vẫn thầm lặng cống hiến cho đến những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh. Cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, kỹ thuật viết chữ tàng hình của Biệt động Sài Gòn do bà phụ trách chưa từng một lần bị lộ. Trong ngày lịch sử 30/4/1975, bà đã đi xuyên qua cung đường máu lửa từ đất thép Củ Chi, hòa vào dòng người chiến thắng tiến thẳng vào dinh lũy cuối cùng của địch để chứng kiến thời khắc non sông thu về một mối.
Cuộc đời và những chiến công thầm lặng của nữ biệt động Nguyễn Thị Phương là một minh chứng rực rỡ cho trí tuệ, lòng dũng cảm và đức hy sinh vô bờ bến của người phụ nữ miền Nam thành đồng. Không trực tiếp cầm súng xông pha trận mạc, nhưng chính ngòi bút vô hình của bà đã dệt nên sợi dây thép nối liền mạch máu cách mạng, bẻ gãy mọi âm mưu chia cắt của kẻ thù. Hình ảnh người con gái kiên trung đứng vững trước đòn roi tra tấn của giặc sẽ mãi là một nốt nhạc tự hào trong khúc tráng ca bất tử của Biệt động Sài Gòn, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.



