DÒNG DÂY MÁU CỦA NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN
DÒNG DÂY MÁU CỦA NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh Nguyễn Khắc Định, Nguyên chiến sĩ thông tin dây bọc, Đại đội 18, Trung đoàn 1, Sư đoàn 2)
Lính thông tin chúng tôi thời chiến có một câu khẩu hiệu nằm lòng: "Mạch máu thông tin là sinh mạng của chiến trường". Khác với lính bộ binh đối mặt trực diện với giặc, người lính thông tin dây bọc phải một mình lầm lũi đi trong mưa bom bão đạn, dọc theo các đường dây để tìm chỗ đứt và nối lại liên lạc. Trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh năm 1968, đơn vị tôi nhận lệnh phải giữ vững mạch máu liên lạc thông suốt từ Bộ chỉ huy chiến dịch xuống đến các chốt tiền tiêu trên điểm cao 689, nơi đang bị pháo bầy và máy bay B-52 của Mỹ cày xới nát vụn từng giờ.
Đêm đó, trận đánh đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất thì chiếc máy điện thoại đặt ở hầm chỉ huy bỗng nhiên im bặt. Tín hiệu bị ngắt đồng nghĩa với việc pháo binh của ta không thể nhận tọa độ để dập tắt các ổ đại liên của địch đang chặn bước tiến bộ binh. Tôi lập tức đeo chiếc máy điện thoại dã chiến bên hông, khoác cuộn dây bọc trên vai rồi lao ra khỏi hầm. Bầu trời đêm rực sáng bởi những loạt pháo sáng của địch. Tôi bò dọc theo giao thông hào, tay vuốt theo sợi dây bọc trơn trượt vì bùn đất và sực mùi thuốc súng khét lẹt. Đi được khoảng hai cây số, tôi phát hiện sợi dây đã bị mảnh pháo phạt đứt làm đôi.
Đúng lúc tôi đang chuẩn bị nối lại hai đầu dây thì một loạt đạn cối dội xuống ngay sát vị trí tôi nằm. Sức nổ hất tung tôi vào vách đá, một mảnh đạn găm trúng vào mạn sườn phải, máu tuôn ra xối xả làm ướt đẫm cả vạt áo trấn thủ. Tôi lịm đi vài phút, khi tỉnh dậy thì thấy mắt mình mờ đi vì mất máu, tay chân run lẩy bẩy không còn sức lực. Nhìn hai đầu dây bọc nằm cách nhau một đoạn ngắn, tôi cố hết sức bình sinh bò lại, dang rộng hai tay bám chặt lấy hai đầu dây lõi đồng. Nhưng đoạn dây bị hụt một mẩu, không thể xoắn hai đầu lại với nhau được nữa.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tiếng súng bộ binh của ta ở phía tiền duyên vẫn nổ rộ lên, anh em đang ngã xuống vì thiếu hụt pháo chi viện. Không một giây suy nghĩ, tôi dùng hai hàm răng của mình cắn chặt lấy một đầu dây, hai tay ghì chặt đầu dây còn lại, dùng chính thân thể của mình để làm vật dẫn điện, nối liền mạch máu thông tin. Dòng điện từ máy phát chạy qua người làm toàn thân tôi co giật dữ dội, đau đớn như có ngàn cây kim đâm vào da thịt. Nhưng tôi vẫn nghiến chặt răng, giữ vững dòng điện cho đến khi pháo ta dập trúng trận địa địch. Trận đánh thắng lợi, đồng đội tìm thấy tôi trong trạng thái ngất lịm, hai hàm răng vẫn cắn chặt đầu dây đồng, dòng máu từ miệng tôi đã hòa vào mạch nguồn chiến thắng


