Đồng đội
Câu chuyện 37: Đồng đội
Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng tạo nên những tình cảm thiêng liêng mà không gì có thể thay thế. Đó là tình đồng đội.
Năm 1972, tại chiến trường Tây Nguyên, chiến sĩ Trần Văn Hậu và Nguyễn Văn Tâm cùng thuộc một tiểu đội. Họ đến từ hai miền quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở thành những người bạn thân thiết.
Trong những ngày hành quân, họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô. Khi một người bị sốt rét, người còn lại thức trắng đêm chăm sóc.
Một lần đơn vị tham gia trận đánh lớn. Trong lúc xung phong, Tâm bị thương nặng giữa làn đạn. Không chút do dự, Hậu lao ra cứu bạn dù biết rất nguy hiểm.
Nhờ sự dũng cảm ấy, Tâm được đưa về tuyến sau điều trị và giữ được tính mạng. Nhưng Hậu lại bị thương nặng trong lúc quay trở lại vị trí chiến đấu.
May mắn thay, cả hai đều sống sót đến ngày đất nước thống nhất. Sau chiến tranh, họ vẫn giữ liên lạc với nhau như anh em ruột thịt.
Mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh, họ thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Họ luôn nhắc rằng điều quý giá nhất còn lại sau chiến tranh chính là tình đồng đội.
Tình cảm ấy được xây dựng bằng sự sẻ chia, lòng dũng cảm và niềm tin vào nhau giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Đó là một trong những giá trị đẹp nhất mà chiến tranh để lại cho những người lính năm xưa.



