Cựu chiến binh

ĐỒNG ĐỘI CHE ĐẠN CHO NHAU GIỮA CHIẾN TRƯỜNG (1)

Câu chuyện tái hiện những khoảnh khắc sinh tử nơi chiến trường, khi người lính sẵn sàng lấy thân mình che đạn cho đồng đội – biểu tượng cao đẹp nhất của tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh.

Hưng Yên10/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường là nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh hơn bao giờ hết. Phạm Thanh Tịnh đã nhiều lần đối diện với lằn ranh ấy, nhưng có những khoảnh khắc khiến ông day dứt suốt cả cuộc đời – đó là khi chứng kiến đồng đội sẵn sàng che đạn cho nhau trong làn mưa bom bão đạn.

Trong một trận đánh ác liệt, khi đơn vị đang tiến công thì bất ngờ gặp hỏa lực mạnh của địch. Đạn bắn xối xả, đất đá tung lên mù mịt. Cả đội hình phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc hỗn loạn ấy, một đồng đội của Phạm Thanh Tịnh bị trượt chân ngã ngay giữa làn đạn.

Không kịp suy nghĩ, người lính bên cạnh lao tới, đẩy bạn vào chỗ an toàn và nằm đè lên che chắn. Khoảnh khắc ấy diễn ra chỉ trong vài giây, nhưng hậu quả thì khắc sâu cả một đời. Người che đạn bị thương nặng, còn người được cứu sống mãi mang theo nỗi day dứt không nguôi.

Phạm Thanh Tịnh chứng kiến cảnh ấy trong sự nghẹn ngào. Trên chiến trường, không có thời gian để suy tính thiệt hơn. Hành động che đạn cho đồng đội không xuất phát từ mệnh lệnh, mà từ bản năng của tình đồng chí – thứ đã được tôi luyện qua những ngày hành quân gian khổ, những bữa cơm sẻ nửa, những ngụm nước chuyền tay.

Có những trường hợp, người che đạn đã vĩnh viễn nằm lại. Họ ra đi không một lời trăn trối, không kịp gửi lời về gia đình. Nhưng sự hy sinh của họ đã cứu sống đồng đội, giữ vững đội hình, góp phần làm nên chiến thắng chung.

Phạm Thanh Tịnh nói rằng, trong chiến tranh, người lính không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc, mà còn chiến đấu vì nhau. Mỗi người lính ra trận đều hiểu rằng, phía sau mình là đồng đội, và chính đồng đội ấy có thể là người che chở cho mình trong giây phút sinh tử.

Những ký ức về đồng đội che đạn cho nhau luôn khiến ông trăn trở. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho tinh thần “sống chết có nhau” của bộ đội Cụ Hồ. Không sách vở nào có thể diễn tả trọn vẹn sự cao đẹp ấy, chỉ có những người từng trải qua mới thấu hiểu.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, kể lại những câu chuyện ấy không phải để khơi gợi đau thương, mà để nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của sự hy sinh, của tình người giữa hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn