Đồng đội chia nhau nắm cơm
Một buổi hành quân, đơn vị dừng chân nghỉ bên một con đường nhỏ. Sau nhiều giờ đi bộ, ai cũng thấm mệt. Những chiếc ba lô được đặt xuống dưới gốc cây. Mọi người tranh thủ lấy phần lương thực mang theo. Cu Nâu mở chiếc túi vải. Bên trong chỉ còn một nắm cơm nhỏ được gói cẩn thận. Cậu vừa định ăn thì nhìn sang người đồng đội ngồi bên cạnh. Bạn vẫn chưa lấy gì ra.

Một buổi hành quân, đơn vị dừng chân nghỉ bên một con đường nhỏ.
Sau nhiều giờ đi bộ, ai cũng thấm mệt. Những chiếc ba lô được đặt xuống dưới gốc cây. Mọi người tranh thủ lấy phần lương thực mang theo.
Cu Nâu mở chiếc túi vải.
Bên trong chỉ còn một nắm cơm nhỏ được gói cẩn thận.
Cậu vừa định ăn thì nhìn sang người đồng đội ngồi bên cạnh. Bạn vẫn chưa lấy gì ra.
Cu Nâu hỏi:
— Cậu chưa ăn à?
Người bạn cười:
— Phần của tôi để dành từ lúc sáng.
Cu Nâu nhìn chiếc túi của bạn.
— Sao không lấy ra?
Bạn đáp:
— Tôi nghĩ để dành phòng khi đường còn xa.
Cu Nâu im lặng một lát rồi mở nắm cơm của mình.
Cậu bẻ làm đôi.
— Ăn cùng đi.
Người bạn lắc đầu:
— Thôi, cậu ăn đi.
— Một mình tôi cũng chẳng ăn hết.
Cuối cùng, hai người chia nhau nắm cơm nhỏ.
Một người có thêm miếng muối.
Người kia góp vài lát rau.
Chẳng có món gì đặc biệt, nhưng cả hai ăn rất vui.
Một lúc sau, những người khác trong tiểu đội nhìn thấy.
Có người lấy thêm củ khoai.
Có người chia phần lương khô.
Chẳng mấy chốc, một bữa ăn nhỏ hình thành giữa những người lính.
Không ai có nhiều.
Nhưng ai có gì đều sẵn lòng chia sẻ.
Tiểu đội trưởng Hòa nhìn cảnh ấy rồi nói:
— Anh em với nhau, lúc khó khăn càng phải biết nhường nhau.
Cu Nâu gật đầu.
Cậu nhớ những bữa cơm nghèo bên cha ngày trước. Nhà chẳng có nhiều thức ăn, nhưng cha luôn dặn:
“Có ít thì chia ít. Miễn là không để người bên cạnh mình đói.”
Chiều hôm đó, đơn vị tiếp tục lên đường.
Nắm cơm đã hết từ lâu, nhưng Cu Nâu vẫn nhớ cảm giác ấm áp của buổi nghỉ trưa.
Cậu hiểu rằng trong đời người lính, có những thứ không được ghi vào sổ sách, không có phần thưởng nào trao tặng.
Đó là một nắm cơm được bẻ đôi.
Một ngụm nước được nhường lại.
Một bàn tay giúp người bạn sửa lại ba lô.
Những điều nhỏ bé ấy làm nên tình đồng đội.
Và đối với Cu Nâu, nắm cơm chia đôi hôm ấy đã trở thành một kỷ niệm giản dị nhưng sâu sắc:
Trong gian khó, người lính không chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân, mà còn dựa vào tình thương và sự sẻ chia của những người cùng chung hàng ngũ.



