Cựu chiến binh

Đồng đội cõng nhau vượt suối

Mùa mưa năm ấy, những cơn mưa rừng Trường Sơn trút xuống suốt nhiều ngày đêm. Con suối nhỏ mà đơn vị từng lội qua chỉ ngang đầu gối giờ đã hóa thành dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn chảy giữa hai vách đá. Đại đội nhận lệnh phải hành quân gấp để kịp chi viện cho đơn vị đang chiến đấu ở phía trước. Không ai được phép chậm trễ, bởi từng giờ trôi qua đều có thể ảnh hưởng đến cục diện của trận đánh.

Tuyên Quang02/07/2026Mai Thị Hà (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, những cơn mưa rừng Trường Sơn trút xuống suốt nhiều ngày đêm. Con suối nhỏ mà đơn vị từng lội qua chỉ ngang đầu gối giờ đã hóa thành dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn chảy giữa hai vách đá.

Đại đội nhận lệnh phải hành quân gấp để kịp chi viện cho đơn vị đang chiến đấu ở phía trước. Không ai được phép chậm trễ, bởi từng giờ trôi qua đều có thể ảnh hưởng đến cục diện của trận đánh.

Trong đội hình có chiến sĩ trẻ Linh Đức Hòa (Sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1969, hiện nay là CCB thôn Tân Tiến, xã Hùng An). Ít ngày trước, anh bị mảnh đạn sượt qua bắp chân. Vết thương đã được băng bó nhưng chưa kịp lành hẳn. Hòa vẫn xin tiếp tục hành quân vì không muốn trở thành gánh nặng của đơn vị.

Khi đến bờ suối, nước đã dâng cao quá thắt lưng. Dòng chảy xiết cuốn theo cành cây và đá tảng nhỏ, tạo thành những xoáy nước nguy hiểm.

Người chỉ huy nhanh chóng cho bộ đội kết dây rừng thành dây vịn, chia thành từng tổ để vượt qua. Từng người bám chặt vào sợi dây, bước từng bước giữa dòng nước lạnh buốt.

Đến giữa suối, Hòa bất ngờ trượt chân. Dòng nước mạnh lập tức cuốn anh ngã xuống. Chiếc ba lô nặng kéo người anh chìm sâu hơn.

Không chút do dự, chiến sĩ Nguyễn Đức Nam quay người lao đến. Anh giữ chặt vai đồng đội, tháo nhanh chiếc ba lô đang kéo Hòa xuống rồi ghì anh vào người mình.

"Ôm chặt lấy tôi!" – Nam nói lớn giữa tiếng nước réo.

Hòa cố bám lấy vai bạn. Nam cõng Hòa trên lưng, từng bước dò từng hòn đá dưới lòng suối. Nước nhiều lần dâng lên tận ngực, có lúc cả hai gần như bị cuốn đi, nhưng những cánh tay của đồng đội phía trước và phía sau đã kịp thời giữ lại.

Sau gần hai mươi phút đầy căng thẳng, cả tổ cũng sang được bờ bên kia.

Lúc ấy, ai nấy đều ướt sũng, quần áo phủ đầy bùn đất. Nam mệt đến mức ngồi phịch xuống một gốc cây, hơi thở dồn dập. Hòa nắm chặt tay bạn, nghẹn ngào:

"Nếu không có cậu..."

Nam chỉ cười hiền:

"Giữa chiến trường, còn đồng đội là còn hy vọng. Chúng ta đã hứa sẽ cùng đi thì cũng phải cùng về."

Đơn vị tiếp tục hành quân ngay trong chiều hôm ấy. Đến nơi tập kết đúng thời gian quy định, họ kịp thời bổ sung lực lượng cho trận đánh đang diễn ra quyết liệt.

Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt cựu chiến binh, Hòa và Nam gặp lại nhau. Mái tóc đã bạc, đôi chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng cái ôm của họ vẫn chặt như ngày nào.

Khi được hỏi điều gì đáng nhớ nhất trong những năm tháng chiến tranh, cả hai đều không nhắc đến những trận đánh ác liệt hay những tấm huân chương.

Họ chỉ nhớ một dòng suối mùa mưa, nhớ đôi vai của người đồng đội đã cõng mình vượt qua lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện ấy vẫn được kể lại trong những buổi gặp mặt truyền thống như một minh chứng rằng sức mạnh của người lính Việt Nam không chỉ đến từ lòng dũng cảm, mà còn từ tình đồng đội son sắt. Chính những bàn tay nắm lấy nhau, những bờ vai sẵn sàng gánh đỡ nhau giữa gian nguy đã giúp biết bao người lính vượt qua thử thách, hoàn thành nhiệm vụ và trở về với hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đồng đội cõng nhau vượt suối | Câu chuyện thời hoa lửa