Đồng đội của tôi
Tôi là người lính. Tôi nhập ngũ khi chưa kịp nói lời tạm biệt dài với mẹ. Ngày lên đường, mẹ chỉ nắm tay tôi thật chặt, dặn rằng: “Con đi mạnh giỏi, còn sống là mẹ mừng rồi.”
Những năm tháng chiến tranh, tôi cùng đồng đội sống giữa rừng sâu. Gian khổ chồng chất gian khổ, nhưng chúng tôi chưa từng bỏ rơi nhau. Có lần tôi kiệt sức vì sốt, chính đồng đội đã thay nhau cõng tôi suốt chặng đường dài. Trong chiến tranh, tình đồng đội là thứ quý giá nhất, giúp chúng tôi đứng vững giữa hiểm nguy.
Ngày hòa bình, tôi trở về, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy. Mỗi khi nhớ đến những người đã nằm lại, tim tôi lại thắt lại. Tôi sống tiếp phần đời của mình, như một lời hứa với những người bạn không thể trở về.



