Cựu chiến binh

Đồng đội cứu nhau

Đến bây giờ, trên cánh tay trái của tôi vẫn còn một vết sẹo dài. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi không nhớ đến nỗi đau của mình, mà nhớ đến người đồng đội đã cứu tôi giữa chiến trường năm ấy.

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đồng đội cứu nhau

Đến bây giờ, trên cánh tay trái của tôi vẫn còn một vết sẹo dài. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi không nhớ đến nỗi đau của mình, mà nhớ đến người đồng đội đã cứu tôi giữa chiến trường năm ấy.

Đó là mùa mưa ở Trường Sơn. Đơn vị chúng tôi vừa hoàn thành một chặng hành quân dài thì nhận nhiệm vụ tiếp tục cơ động sang một khu vực khác. Đường rừng trơn trượt, sương phủ kín các sườn núi, ba lô ai cũng nặng vì phải mang theo lương thực và trang bị.

Buổi chiều hôm ấy, khi đi qua một đoạn dốc hẹp, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía trước. Người chỉ huy ra hiệu cho cả đơn vị nhanh chóng lợi dụng địa hình để bảo đảm an toàn và giữ đội hình.

Trong lúc di chuyển đến vị trí đã được phân công, tôi bị một mảnh đất đá bắn trúng cánh tay khi đang bám vào sườn dốc. Cánh tay tê buốt, ba lô kéo người tôi chúi xuống. Tôi cố đứng dậy nhưng không còn đủ sức giữ thăng bằng.

Đúng lúc ấy, Hùng – người đồng đội đi ngay phía sau – lao đến.

“Đưa tay đây!”

Anh giữ lấy vai tôi, giúp tôi ổn định lại rồi cùng tôi di chuyển từng bước về nơi có thể sơ cứu an toàn hơn theo sự chỉ huy của đơn vị.

“Cố lên, còn một đoạn nữa thôi.”

Giọng anh vẫn bình tĩnh như mọi ngày.

Khi đến nơi, y tá băng bó tạm thời cho tôi. Tôi định bảo Hùng ở lại nghỉ một chút, nhưng anh chỉ cười.

“Ổn rồi thì tôi về vị trí đây.”

Nói xong, anh quay đi ngay vì nhiệm vụ của đơn vị vẫn còn tiếp tục.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là lúc được băng bó, mà là quãng đường ngắn ấy. Trời mưa, đất đỏ bám đầy giày, cánh tay đau buốt, vậy mà chỉ cần có một bàn tay đỡ lấy vai mình, tôi thấy mình không còn đơn độc nữa.

Vài ngày sau, đến lượt Hùng bị sốt rét rừng.

Đêm ấy, anh run lên vì lạnh.

Chúng tôi thay nhau nấu nước, lấy chăn phủ thêm và chia phần đường ít ỏi còn lại cho anh. Có người còn nhường cả phần lương khô của mình.

Hùng tỉnh dậy, nhìn quanh rồi cười:

“Hôm trước tôi kéo cậu, hôm nay đến lượt các cậu kéo tôi.”

Cả lán bật cười.

Trong chiến tranh, những điều giản dị như thế lại trở thành sức mạnh lớn nhất.

Không ai tính xem mình giúp người khác bao nhiêu.

Cũng chẳng ai chờ được trả ơn.

Chúng tôi chỉ biết rằng nếu một người ngã xuống, những người còn lại sẽ tìm cách đưa đồng đội về cùng mình khi điều kiện cho phép và theo đúng nhiệm vụ của đơn vị.

Nhiều năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Mái tóc Hùng đã bạc trắng. Tôi nắm chặt bàn tay anh, bàn tay năm xưa từng kéo tôi giữa con dốc Trường Sơn.

Tôi nói:

“Nếu hôm ấy không có cậu…”

Hùng cười, xua tay:

“Hồi ấy ai ở vị trí đó cũng làm như vậy thôi.”

Câu trả lời ấy khiến tôi lặng đi.

Đúng vậy.

Đó không phải việc của riêng Hùng.

Đó là cách mà những người lính chúng tôi đã sống với nhau – coi đồng đội như anh em ruột thịt, cùng chia từng ngụm nước, từng miếng lương khô và cùng dìu nhau vượt qua những năm tháng gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn