Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng đội động viên nhau sau những mất mát.

Có những ngày ở bệnh xá, không khí trở nên nặng hơn thường lệ. Một thương binh vừa không qua khỏi sau nhiều giờ cố gắng cứu chữa. Mọi người đều đã làm hết sức: y tá thay băng không ngừng, bác sĩ trực suốt đêm, từng mũi tiêm, từng lần ép tim… nhưng chiến tranh đôi khi không cho con người cơ hội thứ hai.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngày ở bệnh xá, không khí trở nên nặng hơn thường lệ. Một thương binh vừa không qua khỏi sau nhiều giờ cố gắng cứu chữa. Mọi người đều đã làm hết sức: y tá thay băng không ngừng, bác sĩ trực suốt đêm, từng mũi tiêm, từng lần ép tim… nhưng chiến tranh đôi khi không cho con người cơ hội thứ hai.

Sau khi mọi việc lặng xuống, không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng gió rừng lùa qua mái lá và những bước chân đi chậm lại hơn thường ngày. Người ta quen với thương tích, nhưng không bao giờ thật sự quen với sự ra đi.

Một đồng đội trẻ ngồi lặng ở góc lán, ánh mắt nhìn xuống đất. Người khác đến bên, không hỏi gì lớn lao. Chỉ đặt một bàn tay lên vai, rất nhẹ. Không cần lời giải thích. Trong chiến tranh, đôi khi sự im lặng lại là cách rõ ràng nhất để nói rằng: “chúng ta vẫn còn ở đây cùng nhau.”

Có người lặng lẽ mang đến một bát nước, có người sửa lại chiếc chăn còn dang dở, như thể tiếp tục chăm sóc một điều gì đó vẫn chưa kết thúc. Những hành động nhỏ ấy không làm thay đổi được mất mát, nhưng giúp con người không bị bỏ lại một mình trong nỗi đau.

Rồi một người lính trẻ khẽ nói, giọng không cao nhưng đủ để mọi người nghe:
“Còn nhiều người phải sống tiếp thay phần của anh ấy.”

Không ai đáp lại ngay. Nhưng câu nói ấy giống như một điểm tựa. Ở chiến trường, động viên nhau không phải là những lời hô hào lớn lao, mà là việc tiếp tục đứng dậy, tiếp tục làm việc, tiếp tục cứu người – như một cách giữ lại ý nghĩa cho những người đã nằm xuống.

Trong nhật ký của người bác sĩ trẻ, những khoảnh khắc như vậy không được ghi bằng sự bi lụy, mà bằng sự trân trọng. Bởi giữa mất mát, con người vẫn tìm được cách để không buông tay nhau. Và chính điều đó khiến họ còn đi tiếp được trong những ngày tưởng như không thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn