Đồng đội gọi anh là "gan lì"
Sau một thời gian ở đơn vị, Cu Nâu đã không còn là chàng tân binh vụng về của những ngày đầu. Anh quen với thao trường, quen những chặng hành quân, quen cả những đêm ngủ giữa rừng và những bữa cơm giản dị bên đồng đội.

Sau một thời gian ở đơn vị, Cu Nâu đã không còn là chàng tân binh vụng về của những ngày đầu.
Anh quen với thao trường, quen những chặng hành quân, quen cả những đêm ngủ giữa rừng và những bữa cơm giản dị bên đồng đội.
Nhưng có một điều khiến mọi người trong tiểu đội để ý.
Mỗi khi gặp việc khó, Cu Nâu thường rất bình tĩnh.
Có lần, trong lúc đơn vị đang thu xếp công việc, một đoạn đường bị đất đá làm cản trở. Mọi người còn đang bàn xem làm thế nào thì Cu Nâu đã cùng mấy người bạn bắt tay dọn từng phần.
Một đồng đội nhìn anh rồi cười:
— Anh này gan lì thật!
Từ hôm ấy, cái tên “gan lì” bắt đầu được những người trong tiểu đội gọi Cu Nâu.
Nhưng đó không phải là sự gan lì theo nghĩa bất chấp nguy hiểm.
Cu Nâu luôn nhớ lời tiểu đội trưởng Hòa:
— Bình tĩnh không có nghĩa là chủ quan. Gan dạ phải đi cùng kỷ luật.
Anh ghi nhớ điều đó.
Có lần trên đường hành quân, một người bạn mệt đến mức muốn dừng lại. Cu Nâu liền giảm bước, đi bên cạnh động viên:
— Cứ từ từ. Mình còn đi được thì cùng đi.
Người bạn cười:
— Cậu lúc nào cũng thế. Khó mấy cũng không than.
Cu Nâu đáp:
— Tôi cũng mệt chứ. Nhưng than thì việc vẫn còn đó.
Cả hai cùng bật cười.
Một tối, sau giờ nghỉ, mấy người lính ngồi kể chuyện quê nhà. Có người nhắc đến biệt danh của Cu Nâu.
— “Gan lì” như cậu này chắc chẳng biết sợ là gì!
Cu Nâu lắc đầu:
— Có chứ. Ai mà chẳng biết sợ.
Mọi người ngạc nhiên.
Anh nói tiếp:
— Tôi chỉ nghĩ rằng đã có đồng đội bên cạnh thì mình phải bình tĩnh. Sợ thì vẫn làm đúng nhiệm vụ, thế thôi.
Cả nhóm im lặng một lúc.
Tiểu đội trưởng Hòa nghe thấy liền gật đầu:
— Nói được như thế mới đúng. Người lính không phải là người không biết sợ. Người lính là người biết giữ mình bình tĩnh và không bỏ trách nhiệm.
Cu Nâu ngồi lặng.
Anh nhớ đến người cha ở Quỳnh Đôi, nhớ những ngày nghèo khó và câu nói quen thuộc:
“Việc khó thì làm từng chút một, miễn là đừng bỏ cuộc.”
Có lẽ chính những năm tháng ấy đã tạo nên tính cách của anh.
Không phô trương.
Không thích nói lớn.
Chỉ lặng lẽ làm phần việc của mình.
Vì thế, cái tên “gan lì” dần trở thành một cách gọi thân mật trong tiểu đội.
Với Cu Nâu, đó không phải là một danh hiệu.
Nó chỉ nhắc anh rằng trong những ngày khó khăn, mình cần biết giữ vững tinh thần, tin vào đồng đội và kiên trì đến cùng.
Từ một cậu bé nghèo lớn lên bên cánh đồng Quỳnh Đôi, Cu Nâu đã trở thành người chiến sĩ mà đồng đội có thể tin cậy — không phải vì anh không biết sợ, mà vì anh biết vượt qua sự sợ hãi bằng bình tĩnh, kỷ luật và lòng quyết tâm.



