Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BỎ TÔI ĐÂU…”

Ở thôn Làng Lạc, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, thương binh Hà Hữu Độ, với tỷ lệ thương tật 95%, vẫn luôn mang trên mình dấu tích của chiến tranh. Mỗi vết sẹo trên cơ thể ông là một ký ức không thể nào quên. Khi nhắc về trận đánh năm ấy, ông chỉ vào phần chân đã mất rồi bình thản nói: “Mỹ nó bắn đấy!”

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BỎ TÔI ĐÂU…”

Ở thôn Làng Lạc, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, thương binh Hà Hữu Độ, với tỷ lệ thương tật 95%, vẫn luôn mang trên mình dấu tích của chiến tranh.

Mỗi vết sẹo trên cơ thể ông là một ký ức không thể nào quên.

Khi nhắc về trận đánh năm ấy, ông chỉ vào phần chân đã mất rồi bình thản nói:

“Mỹ nó bắn đấy!”

Ông nói nhẹ tênh.

Nhưng phía sau câu nói ngắn ngủi ấy là cả một thời khốc liệt.

Hôm đó, chiến trường rung chuyển bởi tiếng bom, tiếng đạn.

Giữa làn khói lửa, một quả đạn đã cướp đi một phần cơ thể của người lính trẻ.

Chân ông bị dập nát.

Máu tuôn ra, nhuộm đỏ cả khoảng đất nơi ông ngã xuống.

Ông kể, máu chảy rất nhiều.

Đau đến mức cơ thể không còn cảm nhận được nữa.

Rồi ông lịm đi giữa chiến trường.

Không còn biết bom đạn vẫn đang nổ.

Không còn biết đồng đội đang chiến đấu và tìm cách đưa những người bị thương ra khỏi trận địa.

Đến khi tỉnh lại…

Chiến trường đã lặng hơn.

Xung quanh không còn một bóng người.

Ông nằm đó, giữa đất đá và khói súng.

Khoảnh khắc ấy, nước mắt người lính đã trào ra.

Không phải vì vết thương.

Không phải vì mất đi một chân.

Mà vì ông nghĩ…“Sao đồng đội lại bỏ mình ở lại?” Ý nghĩ ấy khiến trái tim ông đau hơn cả vết thương đang rỉ máu.

Nhưng rồi sau này ông mới biết, trong khói lửa mịt mù của chiến trường, đồng đội đã tìm kiếm ông đến kiệt sức. Họ buộc phải rời đi khi trận địa vẫn bị địch đánh phá dữ dội, với niềm tin rằng sẽ còn cơ hội quay lại.

Không ai bỏ ai.

Tình đồng đội của những người lính chưa bao giờ cho phép điều đó.

Nhắc đến chuyện cũ, đôi mắt ông vẫn đỏ hoe.

Ông không trách.

Chỉ thương những người đồng đội năm ấy.

Có người đã trở về.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Còn ông trở về với một cơ thể không còn lành lặn.

Mang thương tật 95%, ông phải học cách sống lại từ đầu.

Tập đứng.

Tập đi.

Tập làm quen với những mất mát mà chiến tranh để lại.

Nhưng chưa bao giờ ông hối hận vì đã khoác lên mình màu áo lính.

Bởi ông hiểu rằng, sự bình yên của hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả những phần cơ thể đã gửi lại nơi chiến trường.

Nhìn người thương binh tóc đã bạc trắng, ít ai hình dung được rằng phía sau nụ cười hiền hậu ấy là một bản hùng ca của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới thương binh Hà Hữu Độ cùng biết bao người lính đã hy sinh một phần máu thịt của mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Để hôm nay, trên những con đường bình yên của quê hương Chiêm Hóa, tiếng cười trẻ thơ được vang lên giữa hòa bình – điều mà các ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và một phần cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn