Đồng đội không thể quên
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH – ANH HÙNG LA VĂN CẦU
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại Cao Bằng, trong một gia đình dân tộc Tày nghèo khó. Khi mới 18 tuổi, ông đã tham gia đội du kích và nhanh chóng trở thành chiến sĩ dũng cảm trong các trận đánh chống thực dân Pháp.
Trận chiến tại Đông Khê – cú chặt tay lịch sử
Năm 1950, trận Đông Khê bùng nổ – một trong những trận then chốt của Chiến dịch Biên Giới. Đơn vị La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tấn công vị trí phòng thủ kiên cố của địch.
Khi đánh áp sát một lô cốt, đồng đội cầm bộc phá của Cầu bị thương nặng. Không chần chừ, La Văn Cầu nhảy lên tiếp nhận khối bộc phá nặng, lao thẳng về phía lô cốt.
Nhưng địch bắn dữ dội, một viên đạn đã găm vào cánh tay ông khiến bộc phá suýt rơi xuống. Cánh tay dập nát, máu chảy xối xả, nhưng ông vẫn cắn răng bám chặt vào bộc phá.
Thấy Cầu sắp ngã, đồng đội chạy đến đỡ. Trong khoảnh khắc sinh tử, La Văn Cầu hô lớn:
“Đồng chí! Hãy chặt tay tôi đi, để tôi hoàn thành nhiệm vụ!”
Đồng đội nghẹn ngào nhưng vẫn làm theo lệnh. Bộc phá được áp sát mục tiêu. Tiếng nổ vang lên phá tan lô cốt. Trung đội của Cầu xông lên, tiêu diệt ổ đề kháng quan trọng, mở đường cho chiến thắng của toàn chiến dịch.
La Văn Cầu được cứu chữa và sống sót, trở thành biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ông được phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1952.
⸻
Cuộc sống của người lính sau chiến tranh
Trở về từ chiến trường với cánh tay không còn nguyên vẹn, La Văn Cầu vẫn tiếp tục cống hiến:
• Ông tham gia công tác địa phương, làm cán bộ xã rồi huyện.
• Đi khắp các trường học để kể chuyện truyền thống, truyền lửa yêu nước cho thế hệ trẻ.
• Nhiều năm liền tích cực giúp đỡ thương binh, gia đình liệt sĩ và hội Cựu chiến binh.
Dù mất đi một phần cơ thể, ông vẫn nói:
“Tôi mất một cánh tay, nhưng tôi còn cả trái tim để phục vụ Tổ quốc.” 1


