Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Đồng đội là gia đình thứ hai”

Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khốc liệt. Đối phương dựa vào địa hình để tổ chức phục kích. Những người lính phải hành quân thận trọng, kiểm tra từng đoạn đường, từng bờ ruộng, từng khu vực rừng cây.

Cao Bằng21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng trai Tày Lương Văn Bình lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 14, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4. Cuối năm 1977, đơn vị được điều động về hướng Tây Nam, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới và sau đó làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Những ngày chiến đấu trên đất bạn

Đặt chân sang Campuchia, người lính Lương Văn Bình cùng đồng đội phải đối mặt với một chiến trường đầy khó khăn. Địa hình rừng núi, đồng ruộng xen kẽ, đường sá bị tàn phá, khí hậu nóng ẩm và đặc biệt là các hoạt động phục kích, tập kích bất ngờ của lực lượng Khmer Đỏ.

Trong thời gian làm nhiệm vụ, đơn vị ông tham gia nhiều trận chiến tại khu vực Svay Rieng, Kampong Cham và vùng biên giới Campuchia – Việt Nam.

Một trận đánh để lại ấn tượng sâu sắc trong ký ức ông là trận chiến tại khu vực Svay Rieng năm 1978. Đơn vị được giao nhiệm vụ tiến công, đánh bật các lực lượng Khmer Đỏ khỏi các vị trí phòng ngự, bảo vệ tuyến hành lang và hỗ trợ người dân trở về quê hương.

Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khốc liệt. Đối phương dựa vào địa hình để tổ chức phục kích. Những người lính phải hành quân thận trọng, kiểm tra từng đoạn đường, từng bờ ruộng, từng khu vực rừng cây.

Có thời điểm, tiếng súng vang lên bất ngờ từ nhiều hướng. Đơn vị nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu. Ông Bình cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa hỗ trợ những người bị thương. Trong trận chiến ấy, nhiều đồng đội của ông bị thương và có người đã hy sinh.

“Đồng đội là gia đình thứ hai”

Điều người lính Tày nhớ nhất sau chiến tranh không phải là những trận đánh, mà là tình cảm giữa những người lính.

Giữa đất bạn xa xôi, những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau của Việt Nam sống với nhau như anh em. Người Tày, người Kinh, người Mường, người Thái... không còn khoảng cách vùng miền. Tất cả cùng chung một màu áo, cùng chung nhiệm vụ.

Những khi hành quân dài ngày, họ chia nhau từng bi đông nước, từng miếng lương khô. Khi một người bị thương, những người còn lại tìm mọi cách đưa đồng đội về phía sau.

Có những đêm nghỉ giữa rừng, ông Bình và đồng đội kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Người nhớ mẹ, người nhớ vợ, người nhớ những đứa con còn nhỏ. Ai cũng mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về.

Những đồng đội mãi mãi nằm lại

Trong những năm làm nhiệm vụ tại Campuchia, ông Bình đã chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội.

Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ đến Campuchia với một ba lô, một khẩu súng và niềm tin rằng mình đang thực hiện nhiệm vụ giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi chiến tranh và thảm họa diệt chủng.

Những người trở về luôn mang trong mình ký ức về những đồng đội đã nằm lại.

Ông Bình từng nói:

“Chúng tôi may mắn được trở về, còn anh em thì nằm lại. Vì vậy, mỗi khi nhắc đến Campuchia, tôi lại nhớ đến đồng đội. Họ không bao giờ rời khỏi ký ức của chúng tôi.”

Trở về với bản làng

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ, CCB Lương Văn Bình trở về quê hương xã Thượng Hà, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng. Ông tiếp tục cuộc sống giản dị nơi bản làng, chăm lo gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng ký ức về những năm tháng tại Campuchia vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, những câu chuyện về những ngày hành quân, những trận đánh và những người đã hy sinh lại được nhắc đến với niềm xúc động.

Đối với ông, điều đáng quý nhất sau chiến tranh chính là hòa bình. Ông luôn giáo dục con cháu phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay và ghi nhớ công lao của những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế.

“Ngày ấy chúng tôi đi vì nhiệm vụ. Hôm nay nhìn hai đất nước Việt Nam và Campuchia hòa bình, nhân dân được sống yên ổn, chúng tôi càng hiểu rằng những năm tháng gian khổ ấy có ý nghĩa như thế nào.”

Câu chuyện của CCB Lương Văn Bình, người lính dân tộc Tày trên chiến trường Campuchia, là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và nghĩa tình quốc tế cao đẹp.

Những người lính năm ấy chính là những “bông hoa lửa” của một thời tuổi trẻ. Họ đã đi qua chiến tranh, vượt qua hiểm nguy và có người đã gửi lại tuổi xuân trên đất bạn.

Xin được tri ân những người lính tình nguyện Việt Nam đã chiến đấu, hy sinh tại Campuchia; thành kính tưởng nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn và trân trọng tình hữu nghị Việt Nam – Campuchia đời đời bền vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn