“ĐỒNG ĐỘI LÀ NGƯỜI Ở BÊN MÌNH LÚC KHÓ KHĂN”
“ĐỒNG ĐỘI LÀ NGƯỜI Ở BÊN MÌNH LÚC KHÓ KHĂN”
Trần Đức Hùng sinh năm 1958, nhập ngũ tháng 6 năm 1967, xuất ngũ tháng 12 năm 1981.
Ngày nhập ngũ, ông còn rất trẻ.
Quãng thời gian từ năm 1967 đến năm 1981 kéo dài hơn mười bốn năm.
“Hồi ấy mình còn trẻ nên lúc đi cũng chưa nghĩ được nhiều. Cứ đi rồi làm nhiệm vụ. Khó khăn đến đâu thì anh em cùng nhau vượt qua.”
Nhắc về đồng đội, giọng kể của người lính thường chậm lại.
“Đồng đội là người ở bên mình lúc khó khăn. Nhiều khi chẳng có gì giúp nhau, chỉ một câu động viên thôi cũng quý.”
Có những người sau này vẫn gặp lại.
Có người đi xa.
Có người không còn nữa.
Những ký ức ấy theo mỗi người về với cuộc sống đời thường.
Năm 1981, ông rời quân ngũ.
“Về nhà rồi mới thấy bình thường quý như thế nào. Có bữa cơm gia đình, có người thân bên cạnh, mình thấy vui lắm.”
Sau nhiều năm, điều người lính mong muốn nhất đôi khi chỉ là cuộc sống bình yên.
Và chính vì đã từng trải qua những năm tháng không bình yên, họ càng hiểu giá trị của hai chữ “bình yên”.



