Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng đội lần lượt bị thương

Con đường qua cửa mở vừa thông, đội hình phía sau bắt đầu tiến lên. Người chiến sĩ quê Cao Bằng cùng tổ bộc phá vẫn nằm sát mặt đất, quan sát những bóng người lần lượt vượt qua khoảng trống giữa các lớp hàng rào. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Rồi tiếng súng từ phía cứ điểm vang lên. Mọi người lập tức ép sát xuống đất.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đồng đội lần lượt bị thương

Con đường qua cửa mở vừa thông, đội hình phía sau bắt đầu tiến lên. Người chiến sĩ quê Cao Bằng cùng tổ bộc phá vẫn nằm sát mặt đất, quan sát những bóng người lần lượt vượt qua khoảng trống giữa các lớp hàng rào.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Rồi tiếng súng từ phía cứ điểm vang lên.

Mọi người lập tức ép sát xuống đất.

Người chiến sĩ trẻ cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh như những gì đã được huấn luyện.

Trong làn khói và tiếng động dồn dập, anh nghe tiếng một đồng đội gọi nhỏ:

— Tôi bị thương rồi!

Anh quay sang, thấy Tân ôm cánh tay, gương mặt tái đi nhưng vẫn cố giữ im lặng.

Hòa lập tức bò sang kiểm tra, băng tạm vết thương rồi động viên:

— Bình tĩnh, còn chịu được không?

Tân gật đầu:

— Tôi còn được.

Cả tổ tiếp tục bám vị trí.

Chưa kịp thở phào, một đồng đội khác lại gặp khó khăn khi đang hỗ trợ giữ cửa mở. Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhìn thấy Bảy khựng lại, rồi nằm xuống sau bờ đất.

Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy lòng mình thắt lại.

Những người vừa còn ở sát bên nhau trong màn sương lạnh giờ lần lượt bị thương giữa lúc nhiệm vụ đang dang dở.

Nhưng điều khiến anh xúc động nhất là không ai kêu than.

Không ai nghĩ đến việc bỏ vị trí ngay lập tức.

Mỗi người chỉ hỏi:

— Cửa mở còn thông không?

— Đội hình phía sau đi được chứ?

Người chiến sĩ trẻ chợt hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết tinh thần của những người lính.

Trong hoàn cảnh khó khăn nhất, họ vẫn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự đau đớn của bản thân.

Tổ trưởng Lâm nhanh chóng phân công lại.

Người còn đủ sức tiếp tục hỗ trợ giữ cửa mở.

Người bị thương được đưa dần về phía sau theo khả năng cho phép.

Mọi việc diễn ra khẩn trương nhưng không rối loạn.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng lúc này vừa lo cho đồng đội, vừa phải giữ sự tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.

Anh cảm thấy đôi tay mình run nhẹ.

Không phải vì lạnh.

Mà vì lần đầu tiên anh chứng kiến những người vừa cùng mình cười nói, cùng mở đường, giờ đang chịu đau đớn ngay bên cạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, anh muốn bò sang giúp tất cả.

Nhưng anh nhớ lời người chỉ huy:

— Trong lúc khó khăn, ai ở vị trí nào phải làm tròn vị trí đó.

Anh cắn chặt môi, giữ vững nhiệm vụ của mình và tiếp tục hỗ trợ cho đội hình phía sau vượt qua cửa mở.

Tiếng bước chân của đồng đội vẫn tiếp tục đi qua.

Người chiến sĩ trẻ nhìn từng người vượt lên phía trước mà trong lòng vừa lo lắng vừa quyết tâm.

Anh hiểu rằng sự hy sinh và chịu đựng của những người bị thương sẽ trở nên vô nghĩa nếu nhiệm vụ bị dừng lại.

Khi có một khoảng lặng ngắn, anh bò đến bên Tân.

Người đồng đội trẻ cố cười:

— Tôi không sao đâu, anh em cứ làm tiếp.

Câu nói ấy khiến cổ họng anh nghẹn lại.

Anh nắm chặt vai bạn rồi quay trở lại vị trí.

Đêm Đông Khê vẫn chưa kết thúc.

Tiếng súng còn vang phía trước.

Nhưng trong lòng người chiến sĩ quê Cao Bằng, một điều đã thay đổi mãi mãi.

Anh hiểu rằng chiến tranh không chỉ là lòng dũng cảm khi xung phong.

Nó còn là những khoảnh khắc con người phải giữ vững tinh thần khi nhìn thấy đồng đội đau đớn mà vẫn tiếp tục hoàn thành trách nhiệm của mình.

Nhiều năm sau, điều anh nhớ nhất không phải là mình đã làm được gì trong đêm ấy.

Anh nhớ ánh mắt của Tân khi nói “anh em cứ làm tiếp”.

Nhớ sự bình tĩnh của tổ trưởng Lâm.

Nhớ những người đồng đội bị thương nhưng vẫn nghĩ đến đội hình phía sau.

Và anh hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của người lính không chỉ nằm ở khẩu súng trên tay, mà còn nằm ở tình đồng đội và ý chí không để sự hy sinh của đồng đội trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn