Bài viết

Đồng đội, liệt sỹ Lê Đăng Ngôn (B3 C3 D17 F346)

Sáng ngày 21/2/1979, B3 D17 hành quân đến Suối Củn - Hoà An - Cao Bằng, đến địa điểm tập kết, cán bộ chiến sỹ B3 được sáp nhập vào một số đơn vị chốt chặn tại đó, đồng đội Ngôn được nhập vào khẩu đội 12, 7 ly và được phân công cùng với đồng chí Chiến và 2 nữ công nhân là Nhu và Lụng (mới được sáp nhập) làm nghiệm vụ tiếp đạn từ hầm đạn ra vị trí bắn của khẩu đội, công việc tiếp nhận, hướng dẫn thực hiện nhiệm vụ được hoàn thành và tập dượt nhanh gọn chính sác…… Đến khoảng 9h 30, trận địa bị quâ

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng ngày 21/2/1979, B3 D17 hành quân đến Suối Củn - Hoà An - Cao Bằng, đến địa điểm tập kết, cán bộ chiến sỹ B3 được sáp nhập vào một số đơn vị chốt chặn tại đó, đồng đội Ngôn được nhập vào khẩu đội 12, 7 ly và được phân công cùng với đồng chí Chiến và 2 nữ công nhân là Nhu và Lụng (mới được sáp nhập) làm nghiệm vụ tiếp đạn từ hầm đạn ra vị trí bắn của khẩu đội, công việc tiếp nhận, hướng dẫn thực hiện nhiệm vụ được hoàn thành và tập dượt nhanh gọn chính sác……

Đến khoảng 9h 30, trận địa bị quân tầu pháo kích dữ dội, lần đầu tiên trong đời nghe tiếng đạn pháo rít xé tai, tiếng đạn nổ nhức óc… ai cũng hồi hộp lo lắng… thế rồi tiếng pháo cũng im và bắt đầu quân tầu ồ ạt tiến vào trận địa, biển người quân tầu dồn xuống thung lũng có nhiều cây chuối cách chiến hào quân ta khoảng 200 m thì bắt đầu 12, 7 li lên tiếng… sau tiếng Lào xào, réo réo là hàng đàn viên đạn lửa găm vào đội hình quân tầu, dù cách xa hàng trăm mét cũng nghe tiếng là hét, tiếng đạn găm vào người quân tầu chan chát, phầm phập… đội hình quân tầu rối loạn, tuỳ ai nấy chạy, ngã, lăn Lê, trườn bò, đào hố cá nhân… và đạn vẫn tới tấp bay vào đội hình địch… một lúc sau nòng súng đỏ rực Ngôn và các đông đội phải đổ nước rồi tiếp tục bắn, nòng lại đỏ, hết nước, Ngôn và các đồng đội phải lấy nước tiểu đổ vào nòng súng… Đến khoảng 11h quân tầu tập trung pháo kịch vào khu vực công sự của khẩu đội, Ngôn trúng đạn pháo hy sinh ngay gần cửa hầm đạn, Chiến và hai nữ công nhân phải bò qua người Liệt sỹ Ngôn để tiếp tục tiếp đạn đủ cho khâu đội bắn tiêu diệt thêm nhiều quân tầu…

Khoảng 17 h, trời đổ mưa phùn và quân tầu chiếm lĩnh trận địa, bộ đội ta người vượt vây, người bị tầu bắt… trận chiến kết thúc khoảng 18h

Nhiều năm sau, năm

2022, các đồng đội B3 C3 D17 F346 và anh Chiến trở lại chiến trường xưa, bồi hồi, súc động, sao xuyến nhớ và kể cho nhau nghe thời khắc trận đánh đó và đi tìm đồng đội Ngôn

*

Cách ngày 22/12/1978 một tuần, trung đoàn bộ điều xe về thị trấn Bắc Kạn mua bí xanh và một số rau để cấp phát cho các đơn vị đón Tết quân đội 22/12, tôi được quản trị trưởng ưu tiên cho đi theo đoàn vừa giúp đoàn trong việc mua thực phẩm vừa kết hợp thăm nhà. Ngồi thùng xe mô nô chạy 2, 5 h đường dốc quanh co nhiều ổ voi, ổ gà… tuy người nao nao xay xe nhưng xe qua Cầu Phà, thì tự nhiên như có phép lạ mọi khó chịu trong người như tan biến chỉ còn cảm giác hồi hộp… chờ đón phút giây gặp mẹ và các bạn quê hương…

Xe đến chợ Bắc Kạn. Tôi cùng cán bộ quản lý giao dịch với nhân viên cửa hàng thu mua đủ số lượng bí xanh cùng một số loại rau, tôi xin phép quản lý cho phép về thăm nhà, đến khu vực bán hàng khô tôi đã gặp mẹ, mẹ bất ngờ và ngỡ ngàng… và mẹ cùng tôi về nhà vừa nói chuyện vừa lục tìm và đưa cho tôi một chiếc áo mút cổ lọ mầu xanh cổ vịt, tôi mặc thử và thấy đẹp và ấm vô cùng… sau đó tôi đến nhà bạn thân, sau ít phút tâm sự chúng tôi chia tay với kỷ niệm một tấm hình mến yêu theo tôi lên biên giới…

Thấm thoát thời gian thoi đưa, tháng 2 năm 1979 đã đến, tấm áo mẹ cho vẫn còn rất mới và mặc rất ấm tấm ảnh bạn thân vẫn thường xuyên ngắm nhìn… nhưng trận chiến Suối Củn nổ ra, sau một ngày chiến đấu ác liệt, nhiều đồng đội của tôi hy sinh, chốt của chúng tôi thất thủ……

Sáng hôm sau ở sườn đồi đối diện, tôi nhìn sang trận địa thấy nhiều bóng quân tầu lùng sục và trên chiến hào nhiều ba lô, quần áo bị chúng lục tung và vứt trắng xoá…, lòng tôi quặn thắt: Tấm áo mẹ mới mua cho, tôi không bao giờ được mặc nữa và tấm ảnh bạn thân chỉ còn tồn đọng trong tâm trí thôi!!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn