Đồng đội nằm lại nơi không thể đưa về
Tháng Bảy năm ấy, mặt trận chìm trong mưa pháo. Những điểm cao chỉ toàn đá tai mèo sắc như dao và những hố bom nối tiếp nhau. Mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của những người lính
Tháng Bảy năm ấy, mặt trận chìm trong mưa pháo. Những điểm cao chỉ toàn đá tai mèo sắc như dao và những hố bom nối tiếp nhau. Mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của những người lính.
Tiểu đội của Trần Mạnh Hùng (Sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân Tiến, xã Hùng An) được lệnh giữ chốt trên sườn núi. Suốt nhiều ngày đêm, pháo địch dội xuống không ngừng. Đất đá tung lên như sóng biển. Có lúc cả ngọn đồi rung chuyển, cây rừng gãy đổ, khói bụi che kín bầu trời.
Trong tiểu đội có Minh, người lính trẻ quê miền Trung. Minh luôn mang theo trong ba lô một cuốn sổ nhỏ và bức ảnh gia đình đã ngả màu. Mỗi tối hiếm hoi yên tiếng pháo, anh lại lấy ra xem rồi cười hiền: "Hòa bình rồi, mình sẽ đưa mẹ lên Hà Giang ngắm núi."
Không ai ngờ đó là ước mơ chưa bao giờ thành hiện thực.
Rạng sáng hôm sau, trận pháo kích dữ dội hơn tất cả. Khi cả tiểu đội vừa rời hầm để củng cố công sự, một loạt đạn pháo bất ngờ trút xuống. Khói bụi mù mịt. Tiếng đất đá va vào mũ sắt chan chát.
Khi khói tan, Minh đã nằm lại giữa một vách đá bị sạt lở. Phía trước vẫn là hỏa lực dày đặc của đối phương. Mỗi lần đồng đội định lao ra đưa anh về, đạn pháo lại phủ kín khu vực ấy.
Người tiểu đội trưởng siết chặt khẩu súng, nước mắt hòa lẫn bụi đất. Anh hiểu rằng nếu cố thêm một lần nữa, sẽ còn nhiều người nằm xuống.
Mệnh lệnh được đưa ra trong nghẹn ngào:
"Chúng ta phải giữ chốt."
Không ai nói thêm lời nào.
Đêm ấy, Hùng cùng đồng đội hướng về nơi Minh nằm lại. Họ lặng lẽ cắm một cành cây nhỏ làm dấu giữa bãi đá. Mỗi người bỏ vào đó một nắm đất từ công sự của mình, như một lời hẹn sẽ có ngày quay lại.
Chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Nhiều năm sau, Hùng trở lại chiến trường xưa. Con đường năm nào đã xanh màu cây lá. Tiếng pháo chỉ còn trong ký ức, nhưng những vách đá vẫn lặng im như giữ kín bao câu chuyện chưa kể.
Ông mang theo bó hoa rừng, đứng rất lâu trước sườn núi.
Ông nói khẽ:
"Minh à... chúng tôi đã trở về. Chỉ còn cậu vẫn ở lại với núi."
Đội quy tập vẫn tiếp tục tìm kiếm. Có những hài cốt đã được đón về với gia đình. Nhưng cũng còn những người lính mãi mãi nằm lại giữa khe sâu, dưới tầng đá, nơi thời gian và chiến tranh đã xóa đi mọi dấu vết.
Với những người còn sống, đồng đội không chỉ là người cùng chiến hào, mà còn là một phần cuộc đời. Dù chưa thể tìm thấy, họ vẫn tin rằng mỗi ngọn gió thổi qua điểm cao, mỗi nén hương được thắp lên trong ngày tri ân đều là lời nhắn gửi đến những người đã hy sinh.
Có những cuộc chia tay không có một nấm mộ để khóc.
Có những người lính không thể trở về trong vòng tay gia đình.
Nhưng trong ký ức của đồng đội và lòng biết ơn của đất nước, họ chưa bao giờ bị lãng quên.


