Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng đội nhớ phút xung phong

Sau trận Giang Mỗ, những người lính trong đơn vị có một khoảng thời gian ngồi bên nhau và nhắc lại những giờ phút vừa trải qua. Mỗi người nhớ một chi tiết. Người nhớ tiếng gọi của cán bộ. Người nhớ bước chân đồng đội.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận Giang Mỗ, những người lính trong đơn vị có một khoảng thời gian ngồi bên nhau và nhắc lại những giờ phút vừa trải qua.

Mỗi người nhớ một chi tiết.

Người nhớ tiếng gọi của cán bộ.

Người nhớ bước chân đồng đội.

Người nhớ khoảnh khắc cả đơn vị phải giữ thật bình tĩnh trước tình huống khó khăn.

Nhưng có một điều nhiều người cùng nhắc đến: phút Cù Chính Lan xung phong nhận phần việc khó.

Một chiến sĩ ngồi bên bếp lửa nói:

— Lúc ấy tôi chỉ nhớ anh Lan bước lên rất nhanh.

Người khác tiếp lời:

— Anh ấy không nói nhiều. Chỉ tập trung vào nhiệm vụ.

Một người lính trẻ nhìn vào ngọn lửa:

— Tôi còn nhớ anh ấy vẫn nghĩ đến anh em trước.

Mọi người im lặng.

Họ đều hiểu rằng trong chiến tranh, có những khoảnh khắc diễn ra rất nhanh. Sau này nhớ lại, người ta mới nhận ra mình vừa chứng kiến điều gì.

Cù Chính Lan khi ấy còn rất trẻ.

Nhưng đối với đồng đội, điều đáng nhớ không chỉ là sự gan dạ.

Đó còn là thái độ bình tĩnh, quyết đoán và tinh thần nhận trách nhiệm khi tập thể cần.

Một chiến sĩ nói:

— Anh Lan làm chúng tôi tin rằng nếu một người dám bước lên thì những người phía sau cũng sẽ vững lòng hơn.

Người khác gật đầu:

— Nhưng tôi nghĩ anh ấy không làm vậy để được khen.

Câu nói ấy khiến mọi người suy nghĩ.

Đúng vậy.

Trong ký ức của đồng đội, Cù Chính Lan không phải người thích nói về mình. Điều mọi người nhớ là cách anh sống cùng đơn vị: giản dị, gần gũi và luôn quan tâm đến những người bên cạnh.

Đêm xuống.

Bếp lửa nhỏ dần.

Một người lấy nắm cơm chia cho bạn.

Không ai nhắc đến những điều quá lớn lao.

Họ chỉ kể những chuyện đã cùng nhau trải qua.

Có người nhắc quê nhà.

Có người nhớ gia đình.

Có người im lặng rất lâu.

Một chiến sĩ trẻ nói:

— Sau này nếu hòa bình, tôi muốn về quê làm ruộng.

Người bên cạnh cười:

— Tôi cũng vậy.

Rồi họ lại nhớ đến Cù Chính Lan.

Người đã xung phong trong những giờ phút khó khăn.

Người đã để lại trong lòng đồng đội một hình ảnh khó quên về tuổi trẻ và trách nhiệm.

Nhiều năm về sau, những người từng chiến đấu cùng anh vẫn có thể nhớ lại phút ấy không phải như một câu chuyện để ca ngợi riêng một con người, mà như một bài học về sức mạnh của tập thể.

Khi một người dám nhận phần việc khó vì nhiệm vụ chung, tinh thần ấy có thể tiếp thêm niềm tin cho cả đơn vị.

Và trong ký ức của những người đồng đội, phút xung phong ấy không bao giờ chỉ là một khoảnh khắc của chiến trường.

Nó trở thành biểu tượng cho một thế hệ thanh niên đã sống hết mình với trách nhiệm, đồng đội và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn