ĐỒNG ĐỘI – NHỮNG NGƯỜI HIỂU NHAU KHÔNG CẦN NÓI (1)
Trong những tình huống sinh tử, lời nói trở nên thừa thãi. Đồng đội hiểu nhau bằng ánh mắt, bằng nhịp thở, bằng từng cử động nhỏ. Phạm Duy Đô từng cùng đồng đội nằm im hàng giờ trong cống ngầm, không dám phát ra một tiếng động. Chỉ cần một cái siết tay rất nhẹ là đủ để biết: chúng ta vẫn còn sống . Không cần hỏi. Không cần dặn dò. Khi đến lúc hành động, họ biết chính xác ai đi trước, ai yểm trợ, ai lùi lại sau cùng. Sự thấu hiểu ấy không được học từ sách vở, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và
Trong những tình huống sinh tử, lời nói trở nên thừa thãi. Đồng đội hiểu nhau bằng ánh mắt, bằng nhịp thở, bằng từng cử động nhỏ.
Phạm Duy Đô từng cùng đồng đội nằm im hàng giờ trong cống ngầm, không dám phát ra một tiếng động. Chỉ cần một cái siết tay rất nhẹ là đủ để biết: chúng ta vẫn còn sống.
Không cần hỏi.
Không cần dặn dò.
Khi đến lúc hành động, họ biết chính xác ai đi trước, ai yểm trợ, ai lùi lại sau cùng. Sự thấu hiểu ấy không được học từ sách vở, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và nước mắt.
Sau chiến tranh, bước vào đời sống bình thường, Phạm Duy Đô nhiều khi thấy con người nói quá nhiều mà hiểu nhau quá ít. Ông nhớ những ngày không cần nói gì vẫn có thể tin nhau tuyệt đối.
Đồng đội – với ông – không chỉ là người cùng chiến đấu, mà là những người từng đặt sinh mạng của mình vào tay nhau.



