Đồng Đội Ở Lại Nơi Rừng Sâu Khó Phai
Sự dằn vặt nội tâm và những vết sẹo tinh thần không thể phai mờ của người lính sau khi trải qua những trận đánh sinh tử.
Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Bước đi trên con đường làng rợp bóng tre xanh, lòng tôi nặng trĩu những kỷ niệm cũ. Không còn tiếng còi báo động, không còn lệnh hành quân khẩn cấp, cuộc sống bình yên đến lạ thường. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.



