ĐỒNG ĐỘI Ở LẠI VỚI RỪNG
Một người đồng đội của bác Nguyễn Kim Tiến đã hy sinh trong một nhiệm vụ trinh sát. Không bia mộ, không kèn trống, chỉ có rừng sâu làm nơi yên nghỉ. Ký ức ấy trở thành nỗi day dứt theo bác suốt đời. Đó là mặt lặng lẽ và đau đớn nhất của chiến tranh.
Trong một chuyến trinh sát năm 1970, bác Tiến đi cùng một đồng đội thân thiết. Khi phát hiện địch, cả hai buộc phải tách ra để đánh lạc hướng.
“Anh ấy đi hướng khác để tôi rút về báo tin,” bác kể, giọng chùng xuống.
Sau đó, đồng đội của bác trúng đạn. Khi đơn vị tìm được thì anh đã hy sinh. Không thể đưa về hậu phương, đơn vị chôn anh ngay trong rừng, đánh dấu bằng một cành cây khô.
“Lúc lấp đất, tay run lắm,” bác Tiến nhớ lại. Không ai khóc thành tiếng. Chiến tranh không cho phép dừng lại lâu.
Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ khu rừng ấy. “Không biết giờ còn ai nhớ chỗ đó không, nhưng tôi thì nhớ,” bác nói.
Đó là lý do bác luôn trân trọng hòa bình. Bởi với bác, mỗi ngày yên bình hôm nay đều có phần máu xương của những người đã ở lại với rừng.


