Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng đội tiễn anh

Trận đánh đã kết thúc. Những người lính trở về sau một đêm dài, nhưng niềm vui chiến thắng không thể trọn vẹn. Cù Chính Lan, người tiểu đội trưởng trẻ tuổi, đã hy sinh. Bên cạnh anh, những người đồng đội từng cùng anh hành quân, cùng chia sẻ những ngày gian khó giờ đứng lặng.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đồng đội tiễn anh

Trận đánh đã kết thúc.

Những người lính trở về sau một đêm dài, nhưng niềm vui chiến thắng không thể trọn vẹn.

Cù Chính Lan, người tiểu đội trưởng trẻ tuổi, đã hy sinh.

Bên cạnh anh, những người đồng đội từng cùng anh hành quân, cùng chia sẻ những ngày gian khó giờ đứng lặng.

Không ai nói gì trong một lúc lâu.

Một chiến sĩ cúi xuống, khẽ gọi:

— Anh Lan...

Tiếng gọi chìm trong khoảng lặng.

Họ nhớ đến những ngày đầu cùng nhau nhập ngũ.

Nhớ những buổi huấn luyện dưới nắng.

Nhớ những chặng đường hành quân dài.

Nhớ những lần người tiểu đội trưởng động viên anh em:

— Cố gắng lên, chúng ta còn có nhau.

Giờ đây, người thường nói câu ấy đã không còn ở giữa họ nữa.

Một chiến sĩ trẻ lấy chiếc khăn trong túi, lặng lẽ chỉnh lại trang phục cho người đồng đội.

Anh nói:

— Anh yên tâm. Chúng tôi sẽ tiếp tục.

Không ai biết câu nói ấy có đến được với người đã nằm yên hay không.

Nhưng tất cả đều hiểu đó là lời hứa của những người còn sống.

Theo tư liệu lịch sử, Cù Chính Lan hy sinh ngày 29 tháng 12 năm 1951, khi mới 20 tuổi. Sau đó, ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đồng đội tiễn anh trong sự lặng lẽ.

Không có những lời ca ngợi dài dòng.

Chỉ có những ánh mắt đỏ hoe và những cái nắm tay thật chặt.

Bởi họ hiểu rằng người nằm lại hôm nay đã từng là người đứng bên cạnh họ trong những ngày khó khăn nhất.

Anh đã cùng họ đi qua những chặng đường dài.

Cùng chia sẻ gian khổ.

Cùng hoàn thành nhiệm vụ.

Và cuối cùng, anh đã để lại tuổi trẻ của mình trên chiến trường.

Một người lính nói:

— Sau này nếu có ngày trở về quê, chúng tôi sẽ kể cho mọi người nghe về anh.

Người khác đáp:

— Không chỉ kể. Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với anh.

Đó có lẽ là lời tiễn biệt sâu sắc nhất.

Bởi người lính không chỉ được nhớ bằng một chiến công.

Họ còn được nhớ bởi tình cảm của những người từng sống, chiến đấu và chia sẻ gian khó cùng mình.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại Cù Chính Lan, đồng đội vẫn nhớ hình ảnh một người tiểu đội trưởng trẻ tuổi, giản dị, trách nhiệm và luôn nghĩ đến tập thể.

Đồng đội tiễn anh bằng nỗi đau của ngày chia tay, nhưng cũng bằng một lời hứa: tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến và gìn giữ ký ức về người đã nằm lại.

Đó là cách một người lính tiếp tục sống trong lòng đồng đội, ngay cả khi anh đã đi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn