ĐỒNG ĐỘI TÔI – NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Có những người ra đi mà không kịp nói lời chia tay. Câu chuyện là hồi ức đau đáu của người cựu binh về một đồng đội đã hy sinh trên đường làm nhiệm vụ.
Trong rất nhiều khuôn mặt đồng đội đi qua cuộc đời ông Lê Văn Chắt, có một người mà mỗi lần nhớ đến, lòng ông lại chùng xuống. Đó là một đồng đội trẻ – người đã không trở về sau một chuyến đi làm nhiệm vụ.
Họ gặp nhau khi cùng được bổ sung vào lực lượng thông tin. Người đồng đội ấy ít nói, nhưng làm việc rất chắc chắn. Trong những lần hành quân, anh luôn đi trước dò đường, cẩn trọng từng bước. Ông Chắt từng nghĩ: Người như thế chắc sẽ sống sót đến ngày hòa bình.
Nhưng chiến tranh không tuân theo dự đoán của con người.
Trong một chuyến chuyển lệnh gấp, cả tổ phải băng qua một khu vực nguy hiểm. Người đồng đội ấy nhận phần đi trước. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Một loạt đạn vang lên, rồi im lặng. Khi ông Chắt và những người còn lại tiếp cận được, anh đã nằm bất động.
Không ai kịp nói với ai lời nào. Mệnh lệnh vẫn phải tiếp tục. Trong khoảnh khắc đau đớn ấy, họ buộc phải rời đi, mang theo sự day dứt kéo dài suốt nhiều năm sau.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại, ông Chắt vẫn tự hỏi: Nếu hôm ấy mình đi trước, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy không có lời đáp, nhưng nó trở thành nỗi trăn trở âm thầm trong lòng người cựu binh.
Đồng đội tôi – người không trở về – không có mộ phần rõ ràng, không có ngày giỗ cụ thể. Nhưng trong tâm trí ông Chắt, anh vẫn sống, với nụ cười hiền và ánh mắt bình thản của ngày cuối cùng.
Với ông, việc kể lại câu chuyện này không phải để gợi lại đau thương, mà để giữ cho ký ức ấy không bị lãng quên. Bởi chừng nào còn có người nhớ, chừng đó người không trở về vẫn còn hiện diện trong cuộc đời này.



