Người có công giúp đỡ cách mạng

Đồng đội tôi ơi nghe mà nhói đau

Nghe như một tiếng gọi Từ năm tháng khói lửa chưa nguôi Từ những cái tên khắc vào trí nhớ Mà mỗi lần nhắc lại, tim vẫn thắt bồi hồi. Đồng đội tôi ơi, người còn người mất Kẻ trở về mang vết sẹo thời gian Kẻ nằm lại giữa rừng sâu, đất lạ Tuổi thanh xuân gửi trọn cho non ngàn. Tiếng gọi ấy không chỉ là nỗi đau Mà là tình – là nghĩa – là lời thề còn mãi Rằng có những con người đã sống rất đẹp Để hôm nay đất nước được yên bình, tương lai. Nếu bạn muốn, tôi có thể giúp bạn

Phú Thọ01/01/2026Nguyễn văn Công (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH Xã Sơn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nghe như một tiếng gọi
Từ năm tháng khói lửa chưa nguôi
Từ những cái tên khắc vào trí nhớ
Mà mỗi lần nhắc lại, tim vẫn thắt bồi hồi.

Đồng đội tôi ơi, người còn người mất
Kẻ trở về mang vết sẹo thời gian
Kẻ nằm lại giữa rừng sâu, đất lạ
Tuổi thanh xuân gửi trọn cho non ngàn.

Tiếng gọi ấy không chỉ là nỗi đau
Mà là tình – là nghĩa – là lời thề còn mãi
Rằng có những con người đã sống rất đẹp
Để hôm nay đất nước được yên bình, tương lai.

Nếu bạn muốn, tôi có thể giúp bạn

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn