Đồng đội Vịnh
Anh em C2 D22 F1 gọi đồng đội là Vịnh ..."Bộc phá". Không phải anh là lính trong đội bộc phá đánh cửa mở , mà là : trong lúc đói quá ,đi qua chốt biệt kích Mỹ,anh nhặt được gói thuốc nổ H dẻo ,trông giống như phong bánh khảo thường bán trong cửa hàng ăn ngoài Bắc, thế là anh chén,bị ngộ độc đi viện tới nửa năm trời mới thấy lắt lẻo rê bộ khung xương về đơn vị.
Người bạn đồng đội này vốn nhỏ nhắn,tháo vát,cũng khá thông minh .Khổ nỗi ,sau lần ngộ độc ấy,anh hay cáu bẳn,nhiều lúc cũng bị đơ .Nhớ nhất, một lần anh mới đi viện vì sốt ác tính về ,gặp đợt anh em hành quân xuống Bàu Cỏ,anh theo về đơn vị.Đến một chỗ an toàn ,anh em được lệnh tản thưa nghỉ giải lao.Vịnh nhà ta kiếm chỗ đất bằng gần chỗ của tôi ,bỏ bồng xuống nghỉ.Không ngờ, đầu quai bồng móc phải dây giật nụ xòe quả lựu đạn chày tấn công hắn buộc chặt vào dây lưng.Nụ xòe nổ bép ,xì khói .Vịnh luống cuống cởi vội dây lưng để vứt lựu đạn ra xa nhưng không cởi được.Vậy là một tay ôm chặt quả lựu đạn, một tay giơ ra trước ,Vịnh vừa đi tới tôi vừa nói : -Các cậu ở lại nhé , tôi đi đây...! Trời đất ơi ! Cả bọn chúng tôi quăng hết các thứ ,chạy tóe ra tứ phía , bất chấp mọi vật cản , cố tránh xa cậu ta Không nhớ tôi đã chui ,bò thế nào đó mà lọt vào giữa bụi tre gai khá to , không bị một vết gai cào ! May quá ,quả lựu đạn không nổ !Đến lúc thu quân ,anh em phải dùng dao Mỹ phát gỡ khá lâu mới lôi tôi ra khỏi bụi tre được.Ba hồn bảy vía tới mấy ngày .Nhớ tới chuyện xảy ra lúc đó ,hai đầu gối vẫn còn run lập cập ! Lại một lần ,Vịnh phụ trách một nhóm chiến sĩ trong đó có tôi , Son y tá,và một cậu nữa (lâu ngày quên mất tên ) đi vác đạn 120 ly ra trận địa cho C3 đánh chi khu quân Mỹ ở thị xã Phước Long.Lúc về qua một hố bom thấy nhiều cá ,tôi ném một quả US vớt được ba xâu dài.Khi vượt qua đường Lệ Xuân để về cứ thì thấy bọn biệt kích mới cắt một vệt đường qua lộ.Chúng tôi bám theo đường bọn biệt kích đi.Ngồi bên một cây dầu đổ khá to .Một hồi lâu,không thấy động tĩnh gì. Thế là Vịnh cởi bao xe đạn và cái bồng đựng võng ,gạo rang vất qua gốc cây đổ .Định bụng leo qua cái cây sang bên kia.Cái bao xe ba băng đạn nặng trịch bị ném trúng mặt một thằng Mỹ.Nó giật mình vừa hét lên vừa bắn : - Vi Xi ! Ô ,Ô La ! Vi Xi ! Vi Xi !Ô Ô ....Bốn anh em chúng tôi kéo nhau chạy vọt sang đường lộ . Tôi cầm một quả thủ pháo cỡ 0,5 kg mà không kịp ném.Sang đường rồi ,tôi thấy chẳng còn bóng ai.Nhìn bờ đường cỏ gai xương rắn cao quá đầu người ,chỉ thấy một lỗ rất nhỏ sát mặt đất,tôi vội chui theo ,mặc cho đạn đại liên ,đạn AR 15 cứ choang choác nổ xé trên đầu.Lần theo vệt cỏ xuống một khe cạn ,tôi nhặt được cái xoong 10 do Son y tá đeo cùng với hai xâu cá tươi ,đi một đoạn nữa thì gặp Vịnh đang ghìm súng sau một tảng đá nhô ra,miệng cười cười: Hầy, Tao tưởng mày chết trong ấy rồi Chạy được xuống khe này mới thấy thiếu mày . - Ừ ,hút chết .Nhưng mà nhanh tìm đường rút xa chỗ này kẻo ăn pháo của nó.... Vụ ấy ,mất ba ngày chạy lạc ,nhịn đói mới tìm thấy đường mòn ,rồi gặp cánh bộ đội địa phương Phước Long do cụ Bảy Kính chỉ huy ,mỗi thằng mới được hai cái bánh bột sắn to bằng cái lưỡi mèo cứu sống


