DÒNG KÊNH VÀ NGƯỜI GIAO LIÊN
Kênh rạch từng là những tuyến giao thông đặc biệt của người dân và lực lượng cách mạng.
Đêm xuống, mặt nước trở nên phẳng lặng.
Một chiếc xuồng nhỏ từ từ rời bến.
Người chèo xuồng biết rõ từng khúc quanh, từng hàng cây, từng bến nước.
Họ không cần bản đồ. Họ thuộc lòng quê hương bằng chính ký ức của mình.
Một chuyến đi có thể mang theo thư từ, lương thực hoặc đơn giản là đưa một người đến nơi cần đến.
Đường sông giúp người ta đi nhanh hơn nhưng cũng đòi hỏi sự bình tĩnh và hiểu địa hình.
Những người giao liên thời ấy đã biến những dòng kênh quê nhà thành những tuyến đường nối liền cơ sở.
Hôm nay, nước vẫn chảy.
Chỉ khác là không còn những chuyến đi trong căng thẳng của chiến tranh.



