ĐÔNG KHÊ LẦN THỨ NHẤT – BỊ THƯƠNG VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Ngày 26/5/1950, La Văn Cầu tham gia trận đánh đồn Đông Khê lần thứ nhất trong Chiến dịch Phan Đình Phùng. Đây là một trong những trận đánh có ý nghĩa quan trọng đối với quá trình rèn luyện lực lượng của ta trước khi bước vào Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950.
Trong trận chiến, La Văn Cầu bị thương. Theo lẽ thường, một chiến sĩ bị thương phải được đưa về tuyến sau để điều trị. Nhưng người lính trẻ ấy lại xin được tiếp tục chiến đấu. Khi đơn vị gặp khó khăn và phải rút về căn cứ, ông vẫn cùng đồng đội cố gắng đưa một khẩu súng máy 12,7mm thu được của địch trở về đơn vị, mặc dù lúc đó bản thân đang bị thương và quân Pháp tổ chức phản kích bằng lực lượng đổ bộ đường không.
Chi tiết ấy cho thấy một phẩm chất nổi bật của La Văn Cầu: đặt nhiệm vụ chung lên trên thương tích của bản thân.
Trong chiến tranh, chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn mà còn bởi khả năng bảo toàn và thu hồi vũ khí, trang bị sau mỗi trận chiến. Một khẩu súng máy thu được của đối phương có thể trở thành hỏa lực quý giá cho đơn vị trong những trận đánh tiếp theo. Bởi vậy, việc La Văn Cầu cùng đồng đội đưa được khẩu súng 12,7mm về căn cứ không đơn thuần là một hành động dũng cảm mà còn thể hiện ý thức trách nhiệm đối với nhiệm vụ chung.
Trận Đông Khê lần thứ nhất cũng là bước chuẩn bị quan trọng về kinh nghiệm chiến đấu. Chỉ vài tháng sau, Đông Khê trở thành mục tiêu mở màn của Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950, chiến dịch tiến công quy mô lớn đầu tiên của quân đội ta trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Với La Văn Cầu, những kinh nghiệm từ trận đánh tháng 5/1950 đã trở thành hành trang bước vào trận chiến quyết định tại Đông Khê tháng 9 cùng năm.



