Đông Khê – nơi La Văn Cầu để lại cánh tay
Trận Đông Khê đã để lại thương tật suốt đời nhưng cũng làm nên tên tuổi của La Văn Cầu.
Đông Khê là địa danh gắn liền với tên tuổi La Văn Cầu. Trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, quân đội ta tiến công cứ điểm Đông Khê, một vị trí quan trọng trên Đường số 4. Trận đánh diễn ra ác liệt từ ngày 16 đến 18-9. La Văn Cầu khi ấy là một chiến sĩ trẻ thuộc Trung đoàn 174 và được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá. Trong lúc tiến công, ông bị đạn địch bắn trúng cánh tay phải. Vết thương quá nặng khiến cánh tay gần như đứt lìa. Nhưng thay vì rời trận địa, ông nhờ đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để tiếp tục mang bộc phá. Sau đó, ông dùng cánh tay còn lại tiến lên phá lô cốt. Nhiệm vụ hoàn thành nhưng La Văn Cầu phải trả giá bằng một phần cơ thể. Sau trận đánh, cánh tay phải của ông phải được cắt đến khớp vai. Đối với một thanh niên mới 19 tuổi, đó là mất mát rất lớn. Nhưng ông không để thương tật đánh gục tinh thần. Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và sống một cuộc đời gắn với những giá trị của người lính. Khi nhắc đến Đông Khê, La Văn Cầu không chỉ nhớ đến chiến công của mình mà còn nhớ những đồng đội đã hy sinh. Chính điều đó khiến câu chuyện của ông có chiều sâu hơn một câu chuyện về lòng dũng cảm cá nhân. Đông Khê trở thành nơi lưu giữ cả niềm tự hào và nỗi đau của một thế hệ. Cánh tay phải của La Văn Cầu đã nằm lại nơi đây, nhưng tên tuổi ông từ đó gắn với hình ảnh người chiến sĩ không khuất phục trước thương tích. Nhiều năm sau, mỗi khi ông chào bằng tay trái, mọi người lại nhớ đến cánh tay phải đã để lại ở Đông Khê.



