Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đông Khê trước giờ nổ súng

Đêm xuống trên vùng núi Đông Khê. Sương từ các sườn núi tràn xuống thung lũng, phủ lên cây rừng một màu trắng mờ. Không gian tưởng như rất yên tĩnh, nhưng trong lòng những người lính ai cũng hiểu rằng chỉ ít giờ nữa, một trận đánh lớn sẽ bắt đầu. Người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi trong vị trí của mình, lặng lẽ kiểm tra lại trang bị lần cuối. Khẩu súng. Băng đạn. Ba lô.

Cao Bằng12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đông Khê trước giờ nổ súng

Đêm xuống trên vùng núi Đông Khê.

Sương từ các sườn núi tràn xuống thung lũng, phủ lên cây rừng một màu trắng mờ. Không gian tưởng như rất yên tĩnh, nhưng trong lòng những người lính ai cũng hiểu rằng chỉ ít giờ nữa, một trận đánh lớn sẽ bắt đầu.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi trong vị trí của mình, lặng lẽ kiểm tra lại trang bị lần cuối.

Khẩu súng.

Băng đạn.

Ba lô.

Mọi thứ đã được chuẩn bị từ nhiều ngày trước, nhưng trước giờ nổ súng, anh vẫn muốn tự tay kiểm tra lại từng chi tiết.

Không phải vì thiếu tin tưởng vào đồng đội.

Mà vì anh hiểu rằng trong chiến đấu, sự cẩn thận là trách nhiệm với chính mình và với cả đơn vị.

Xung quanh anh, những người lính cũng đang làm những việc tương tự.

Không ai nói to.

Chỉ có tiếng động khẽ của dây ba lô, tiếng kim loại chạm nhẹ và những lời nhắc ngắn gọn giữa đồng đội.

Người chỉ huy đi dọc đội hình, dừng lại ở từng tổ, nhắc nhở nhiệm vụ một lần nữa.

Giọng ông không lớn nhưng dứt khoát:

— Giữ bình tĩnh. Bám đội hình. Làm đúng nhiệm vụ được giao.

Người chiến sĩ trẻ nghe từng lời rất rõ.

Anh đã trải qua những trận đánh trước đó, nhưng đêm Đông Khê vẫn khiến lòng anh hồi hộp.

Bởi lần này, anh cảm nhận được quy mô và ý nghĩa đặc biệt của trận đánh.

Anh ngẩng nhìn về phía những ngọn núi quen thuộc của quê hương Cao Bằng.

Từ nhỏ anh đã từng nghe tên Đông Khê.

Không ngờ có ngày mình lại ngồi nơi đây, giữa những người lính đang chuẩn bị bước vào trận chiến.

Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ nhà da diết.

Nhớ mẹ.

Nhớ mái nhà sàn.

Nhớ con đường đất dẫn lên nương.

Anh tự hỏi giờ này ở quê, mọi người có đang ngủ yên không.

Rồi anh nghĩ đến lý do mình có mặt ở đây.

Không chỉ vì nhiệm vụ của một người lính.

Mà còn vì mong muốn quê hương được yên bình, để những đứa trẻ ở bản làng sau này không còn phải lớn lên trong tiếng súng.

Một đồng đội ngồi cạnh khẽ hỏi:

— Có lo không?

Anh im lặng vài giây rồi đáp thật lòng:

— Có chứ.

Người kia cười nhẹ:

— Tôi cũng vậy.

Cả hai cùng nhìn vào màn đêm trước mặt.

Câu trả lời ấy khiến người chiến sĩ trẻ thấy nhẹ lòng hơn.

Anh hiểu rằng dũng cảm không phải là không biết lo sợ.

Dũng cảm là khi con người vẫn giữ được bình tĩnh và sẵn sàng làm tròn nhiệm vụ dù trong lòng còn nhiều hồi hộp.

Thời gian trôi chậm lạ thường.

Mỗi phút trước giờ nổ súng như dài hơn bình thường.

Có người tranh thủ nhắm mắt nghỉ vài phút.

Có người lặng lẽ nghĩ về gia đình.

Có người ngồi im, tay đặt lên khẩu súng như muốn giữ cho mình thêm vững vàng.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng cũng ngồi lặng như thế.

Anh nghe tiếng gió lùa qua rừng cây.

Nghe tiếng bước chân rất khẽ của người liên lạc.

Và nghe rõ nhịp tim của chính mình.

Rồi hiệu lệnh chuẩn bị vang lên.

Cả đội hình chuyển động gần như cùng một lúc.

Mọi người đứng dậy, chỉnh lại trang bị và nhìn về phía trước.

Không còn những suy nghĩ riêng tư kéo dài.

Không còn nỗi nhớ nhà chiếm trọn tâm trí.

Tất cả tập trung vào nhiệm vụ.

Trong khoảnh khắc trước giờ nổ súng, người chiến sĩ trẻ chợt cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều so với ngày rời bản làng.

Cậu bé Tày năm nào giờ đã là một người lính biết giữ bình tĩnh, biết tin vào đồng đội và biết đặt trách nhiệm chung lên trên nỗi lo của bản thân.

Đông Khê vẫn chìm trong màn sương đêm.

Nhưng trong lòng những người lính, một quyết tâm đã sáng lên.

Họ hiểu rằng phía trước là thử thách lớn.

Và họ sẽ bước vào thử thách ấy cùng nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn