Dòng ký ức bên sông Cấm – Chuyện người thương binh Hải Phòng
Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Thành, một thương binh quê Hải Phòng, người đã trở về sau chiến tranh và dành phần đời còn lại để xây dựng quê hương, giáo dục thế hệ trẻ về lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Mỗi dịp tháng Bảy về, khi những con đường Hải Phòng rợp màu cờ đỏ và các nghĩa trang liệt sĩ được thắp sáng bởi những nén hương tri ân, ông Nguyễn Văn Thành lại lặng lẽ trở về bên dòng sông Cấm. Với ông, dòng sông không chỉ là một phần ký ức của quê hương mà còn lưu giữ những năm tháng tuổi trẻ, những người đồng đội đã mãi mãi không trở về.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở ngoại thành Hải Phòng, năm 19 tuổi, ông Thành lên đường nhập ngũ. Những ngày tháng chiến đấu đã tôi luyện ở người thanh niên trẻ lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng và mất đi một phần sức khỏe. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh trong trận chiến ấy.
Ngày trở về, ông mang trên mình vết thương chiến tranh và trong lòng là nỗi nhớ khôn nguôi về những người bạn đã nằm lại nơi chiến trường. Ông thường nói: “Tôi may mắn được trở về, còn các đồng đội của tôi thì không. Vì thế, sống tốt mỗi ngày cũng là một cách để nhớ về họ.”
Sau chiến tranh, dù sức khỏe giảm sút, ông Thành vẫn không đầu hàng hoàn cảnh. Ông trở về quê, tham gia các hoạt động của địa phương, giúp đỡ những gia đình chính sách và thường xuyên kể chuyện cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến đấu.
Đặc biệt, mỗi dịp 27/7 – Ngày Thương binh - Liệt sĩ, ông cùng đoàn thanh niên địa phương đến dọn dẹp nghĩa trang, thắp hương cho các phần mộ liệt sĩ. Ông luôn nhắc các bạn trẻ rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và nước mắt của biết bao thế hệ.
Một buổi chiều tháng Bảy, đứng trước bia tưởng niệm những người con Hải Phòng đã hy sinh, ông Thành lặng người rất lâu. Trên tay ông là một nén hương nhỏ. Ông khẽ nói: “Các anh yên tâm. Hải Phòng hôm nay đang đổi thay từng ngày. Những gì các anh đã hy sinh sẽ không bao giờ bị lãng quên.”
Lời nói giản dị ấy khiến những người có mặt hôm đó xúc động. Bởi với ông Thành, tưởng nhớ không chỉ là những nén hương hay những buổi lễ trang trọng. Tri ân còn là sống có trách nhiệm, biết yêu thương, biết gìn giữ hòa bình và góp sức xây dựng quê hương.
Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc ông đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như trước. Nhưng ký ức về những người đồng đội vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần trở lại bên dòng sông Cấm, ông vẫn nhớ về một thời tuổi trẻ và những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Thành cũng là câu chuyện của biết bao thương binh, bệnh binh và gia đình liệt sĩ trên mảnh đất Hải Phòng. Họ đã đi qua chiến tranh bằng sự hy sinh và nghị lực, để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Tháng Bảy lại về. Những nén hương lại được thắp lên. Và trong lòng mỗi người dân Hải Phòng, sự biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ, thương binh và những người có công với đất nước vẫn luôn được gìn giữ – như một dòng chảy không bao giờ cạn.



