ĐỒNG LỘC ƠI - CHIỀU NAY U GỌI CON VỀ
Con lại về với Đồng Lộc chiều nay Nắng đã nhạt, đất đã dày cỏ dại Từng ấy năm, máu xương mười cô gái Hóa thân rồi - đất mãi mãi đỏ tươi...
Đồng Lộc ơi - ru mãi Đồng Lộc ơi! Đêm vẫn khóc gọi U rồi chưa ngủ Tuổi hai mươi trắng ngần như bông SứChưa một lần được..tập hát ru con...Em có còn gội đầu cạnh hố bom?Mảnh đạn pháo - làm gương soi chải tóc ? Lính Trường Sơn đi rồi - Em lại khóc Ngàn người qua..có trở lại bao giờ...
Đồng Lộc ơi - câu hò ấy vu vơ Chiều chín mọng , hoàng hôn mờ khói súngLời ru Mẹ bên chùm bom nổ chậm Chớp đỏ trời - lời ru ấy bay xa...Cho con về viết lên bản tình caCủa Đất nước bốn ngàn năm bất tử Của cung đường - tuổi hai mươi nằm đóChờ trăng về - gõ cửa gọi ngàn năm...Nay cung đường Đồng Lộc đã phủ xanhChỉ còn gió thì thầm lời ru cũVà suối tóc mơn man hàng liễu rủNhư thuở nào trang sử tuổi hai mươi
Đồng Lộc ơi - câu hò ấy vu vơ Chiều chín mọng , hoàng hôn mờ khói súngLời ru Mẹ bên chùm bom nổ chậm Chớp đỏ trời - lời ru ấy bay xa...Cho con về viết lên bản tình caCủa Đất nước bốn ngàn năm bất tử Của cung đường - tuổi hai mươi nằm đóChờ trăng về - gõ cửa gọi ngàn năm...Nay cung đường Đồng Lộc đã phủ xanhChỉ còn gió thì thầm lời ru cũVà suối tóc mơn man hàng liễu rủNhư thuở nào trang sử tuổi hai mươi


