Bài viết

Dòng mạch ngầm trong lòng đất khát

Kịch bản thầm lặng nhưng đầy gian truân của những người lính địa chất. Câu chuyện kể về hành trình tìm kiếm nguồn nước ngọt giữa vùng núi đá bị bom đạn cày xới, nơi một mét khối nước sạch có giá trị bằng cả máu và nước mắt của người chiến sĩ.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm chiến tranh ác liệt, nước ngọt tại các cao điểm đóng quân là một thứ vô cùng xa xỉ. Địch liên tục ném bom napalm và rải chất độc hóa học làm ô nhiễm các dòng sông, con suối lộ thiên. Người chiến sĩ trẻ Nguyễn Tiến Đạt khi ấy mới 21 tuổi, mang theo chiếc máy định vị thô sơ và bộ khoan tay, cùng đồng đội lội bộ qua những cánh rừng chết để tìm mạch nước ngầm cho bộ đội chủ lực bám chốt.

Bác Đạt kể lại, vùng cao điểm 551 khi đó bị bom đánh trơ trụi, nắng nóng hầm hập như một lò nung. Hàng nghìn chiến sĩ dưới hầm hào phải chia nhau từng nắp bi-đông nước sền sệt bùn. Nhiều người môi nứt nẻ, chảy máu vì khát. Nhiệm vụ của tổ địa chất là phải tìm ra mạch nước ngầm sâu trong lòng núi đá trong vòng 48 tiếng đồng hồ.

Giữa làn đạn pháo bầy của địch nã xuống rát mặt, bác Đạt cùng hai đồng đội ôm máy dò, bò rạp trên những vách đá tai mèo sắc nhọn. Đêm đó, khi đang dùng khoan tay cắm sâu vào một kẽ đá nghi vấn, một loạt đạn cối bất ngờ mồ chụp xuống. Sức ép của quả nổ hất văng bác Đạt vào hốc đá, chiếc máy dò bị vỡ nát. Đồng đội của bác, anh chiến sĩ tên lực, bị mảnh găm vào ngực.

Trong những hơi thở cuối cùng, Lực không khóc, anh chỉ nắm chặt tay bác Đạt, dùng ngón tay chỉ vào vệt đất ẩm dưới chân khóm cây cháy sạm và thào thào: "Nước... nước ở đây Đạt ơi... nhớ đào lên cho anh em...". Nén nỗi đau xé lòng, bác Đạt cùng các chiến sĩ công binh đã dùng cuốc xẻng, tay không bới từng viên đá suốt đêm đó.

Đến rạng sáng, ở độ sâu hơn $3\text{ m}$ trong lòng đá, một dòng nước mát lạnh, trong vắt bất ngờ phun lên. Dòng mạch ngầm ấy đã cứu sống cả một tiểu đoàn đang kiệt sức vì khát để họ tiếp tục giữ vững trận địa. Đối với bác Đạt, dòng nước ngọt năm ấy không chỉ giải khát cho tiền tuyến, mà nó được chắt chiu từ chính xương máu và ước nguyện thiêng liêng của người đồng đội đã nằm lại dải biên khương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn